Diệp Ly nhướn mày, “Lúc Lê Vương rời kinh không có mang Tứ muội theo?”
Diệp Thượng Thư lắc đầu, cũng may Mặc Cảnh Lê không có mang Diệp Oánh theo, nếu không Diệp gia cùng tội danh mưu đồ bí mật tạo phản với Lê Vương kiểu gì cũng trốn không thoát . Hiện nay mặc dù Diệp Oánh bị giam lỏng, nhưng cuối cùng cũng để cho Hoàng thượng tin tưởng, Diệp gia cũng không có thông đồng làm bậy cùng với Lê Vương.
Diệp Ly cúi đầu suy tư chốc lát, hỏi: “Lúc Lê Vương rời kinh có mang những người nào theo?”
Diệp Thượng Thư cũng không còn cái gì để giấu diếm, trầm giọng nói: “Chỉ mang theo nữ nhân Nam Cương kia, ngay cả Hiền Chiêu Thái phi cũng ở lại kinh thành. Thái hậu đã gọi Hiền Chiêu Thái phi vào cung, chẳng qua hiện nay Lê Vương một lòng làm phản, cuộc sống của Thái hậu cũng không dễ chịu lắm.” Nghĩ đến đây, ở trong lòng Diệp Thượng Thư liền hối hận không dứt. Ông đúng là người của Thái hậu, trong tư tâm cũng càng nghiêng về Lê Vương một chút cũng không sai, nhưng ông chẳng thể nghĩ tới Lê Vương sẽ đột nhiên xuất hiện tạo phản. Nếu sớm biết đầu óc Lê Vương động kinh như vậy, ông còn không bằng toàn tâm toàn ý đi theo Hoàng đế. Ít nhất ông còn có một nữ nhi Chiêu Nghi và cháu hoàng tử, hiện tại ngược lại không còn có cái gì nữa.
“Tứ muội bị Hoàng thượng giam lỏng rồi?” Diệp Ly nhướn mày hỏi, ” Vì sao Lê Vương lại không mang muội ấy theo, nói như thế nào cũng là thê tử cưới hỏi đàng hoàng, Lê Vương không phải không biết để Tứ muội ở lại kinh thành thì muội ấy sẽ có cái kết quả gì.”
Diệp Thượng Thư bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói: “Oánh nhi đã có thai hai tháng. Căn bản không nên lặn lội đường xa.”
Diệp Ly tâm niệm vừa chuyển, ngẩng đầu nhìn Diệp Thượng Thư và Diệp lão phu nhân, cười nhạt nói: “Lê Vương căn bản không biết Tứ muội có thai đi?” Mặc Cảnh Lê có nhẫn tâm hơn nữa cũng sẽ không bỏ rơi cốt nhục của mình mà không quan tâm, huống chi Diệp Oánh có thai vẫn là con nối dòng duy nhất trước mắt của hắn. Nguyên nhân duy nhất có thể chính là hắn căn bản cũng không biết Diệp Oánh mang thai, hay Diệp Oánh tự mình kiếm cớ lưu lại.
Diệp lão phu nhân bị nàng nhìn, có chút chột dạ, ngượng ngùng nói: ” Công chúa Tê Hà kia cũng không phải là người lương thiện, Lê Vương lại cưng chiều hết mực. Dựa vào Oánh nhi với chút điểm tâm cơ kia chỉ sợ hài tử còn chưa được sinh ra đã phải mất. Dù sao Lê Vương hàng năm phần lớn thời gian cũng là ở kinh thành, cho nên chúng ta mới nghĩ tới, để cho Oánh nhi ở lại kinh thành chờ sanh là được.”
Diệp lão phu nhân có điểm tâm tư này, làm sao Diệp Ly sẽ không rõ, trong cung, Diệp Chiêu Nghi và Tiểu Hoàng tử đã chết, thật vất vả Diệp Oánh mới có cốt nhục của Lê Vương, tự nhiên muốn để hài tử ở lại kinh thành, cũng thuận lợi để cho tương lai hài tử thân cận với Diệp gia. Lại không nghĩ rằng Mặc Cảnh Lê muốn khởi binh, ngay cả thông gia với nhau cũng không nghĩ thông báo cho bọn họ biết một tiếng. Có điều đánh bậy đánh bạ, vì vậy mới bảo vệ Diệp gia. Dĩ nhiên Hoàng đế hiện nay không có trị tội Diệp gia, chỉ sợ trong đó còn có mấy phần quan hệ với Định Quốc Vương phủ ở bên trong.
Diệp Ly than nhẹ một tiếng, nhìn Diệp Thượng Thư nói: “Phụ thân, Hoàng thượng chỉ sợ đã biết chuyện Tứ muội có thai. Hiện nay, sở dĩ còn chưa có động tới muội ấy chỉ sợ là muốn dùng con của muội ấy tới uy hiếp Lê Vương.”
Cái này Diệp Thượng Thư tự nhiên đã sớm nghĩ tới, hắn vội vã tới Định Vương Phủ cũng không phải là thật vì Diệp Oánh mà đến, “Vậy chúng ta. . .. . .”
Diệp Ly giơ tay lên ngăn lại lời ông sắp ra khỏi miệng. . ., nghiêm nghị nhìn Diệp Thượng Thư, nói: “Phụ thân, con không hiểu rõ cách làm quan. Nhưng thượng vị giả kiêng kỵ nhất chính là người dưới có nhị tâm, hai năm qua phụ thân làm việc, vốn sẽ thật cho rằng Hoàng thượng cái gì cũng không biết sao? Ly nhi xem ra, bàn về mưu trí thì Lê Vương cũng không là đối thủ của vị ở trong cung kia.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)