Beta: Sakura
Lúc Hàn Minh Tích tiến vào nhìn hắn bây giờ với bộ dáng luôn vui cười tưởng như hai người khác nhau, vốn nụ cười tuấn mỹ có mang theo vài phần tà khí đã biến mất không thấy. Bây giờ có thêm vài phần mệt mỏi cùng với buồn rầu trong lòng, tựa hồ còn có vài phần bị vứt bỏ, ủy khuất và thất vọng. Diệp Ly chỉ có thể im lặng than thở ở trong lòng, Mặc Tu Nghiêu bắt hắn ra quyết định thích hợp nhất, Hàn Minh Nguyệt lựa chọn người mà hắn cho rằng quan trọng nhất. Mà Hàn Minh Tích. . . Kỳ thật từ đầu đến đuôi, hắn mới là người cô đơn nhất.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, nói: “Hàn Minh Nguyệt hiểu rõ ta, ta cũng hiểu rõ hắn. Cho nên. . . Hắn sẽ vì người gì, cái chuyện gì, làm cái dạng quyết định gì, ta đại khái có thể đoán được vài phần. Chỉ là hắn không nghĩ đến ta sẽ đến nhanh như thế.”
Hàn Minh Tích trầm mặc, đúng, nếu như Mặc Tu Nghiêu không có đột nhiên đi tới Quảng Lăng, có lẽ Hàn Minh Nguyệt sẽ vào ban đêm hoặc là ban ngày an bài tốt hết thảy, sau đó, đột nhiên biến mất không thấy. Mà bây giờ, toàn bộ bàn kế hoạch bị đảo loạn, Hàn Minh Nguyệt chỉ có thể xuất kỳ bất ý (hành động khi người ta không đề phòng) đánh lén Hàn Minh Tích, sau đó hốt hoảng rời đi. Lại để lại một đống lớn phiền toái cho đệ đệ yêu thương từ nhỏ đến lớn của hắn.
“Vậy, Hàn công tử bây giờ đến gặp Bổn vương là có tính toán gì?” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
