, thật ra thì Hoàng đế không triệu nàng tiến cung hỏi ngay khi bọn họ vừa hồi kinh thì nàng đã hơi bội phục tính nhẫn nại của Mặc Cảnh Kỳ rồi. Với thân phận hiện tại của Diệp Ly, cả kinh thành này trừ Hoàng đế, Hoàng hậu và Thái hậu thì không còn ai có thể tùy ý nói muốn gặp nàng nữa. Nhưng mà giờ đây có thể nói Thái hậu bị Mặc Cảnh Kỳ nửa giam lỏng rồi, lần trước Diệp Ly tiến cung đã xảy ra chuyện như thế, Định vương hoàn toàn có thể từ chối hoàng đế triệu kiến Định vương phi, cho nên mới dùng danh nghĩa Hoàng hậu để triệu kiến mà thôi.
Hoàng hậu triệu kiến Diệp Ly với danh nghĩa là ngắm hoa. Nghe nói hoa hải đường trong ngự hoa viên vừa đến lúc nở, Hoàng hậu liền hạ lệnh gọi các phu nhân quyền quý của vương thất chào đón Định vương phi và thuận tiện ngắm hoa. Thấy sắc màu rực rỡ trong ngự hoa viên, Diệp Ly mới thoáng nhớ tới bách hoa thịnh hội năm nay đã qua rồi. Không khỏi mỉm cười một tiếng, ở bên ngoài không ngừng bận rộn cả ngày, đâu còn nhớ rõ thịnh hội gì đó mà các thiên kim tiểu thư trong kinh thành mãi nhớ nhung? Diệp Ly muốn vào cung, Mặc Tu Nghiêu cũng không chẳng quan tâm mình có nhận được thiếp mời của Hoàng hậu hay không mà cứ thẳng thừng đi theo cùng, thể hiện rõ là không tín nhiệm hoàng gia. Dù có tức giận đến vẻ mặt biến thành màu đen, Mặc Cảnh Kỳ cũng không thể nói gì. Dù sao, chuyện Định quốc vương phi mất tích trước đó đến giờ còn chưa điều tra rõ được đây.
“Định vương, ở chỗ bản cung thì Vương phi tất nhiên sẽ không lạc mất. Chẳng lẽ ngươi còn không tin bản cung?” Hoa hoàng hậu nhìn hai người dắt tay nhau mà đến, không khỏi che miệng cười nói. Ánh mắt nhìn Diệp Ly pha vài phần cảm thán và hâm mộ, bèn mỉm cười trêu chọc hai người mới tới. Quan hệ giữa Mặc gia và Hoa gia vốn thân thiết, Mặc Tu Nghiêu hiển nhiên không có ác cảm gì với Hoàng hậu, cười nhạt nói: “A Ly luôn luôn không thích náo nhiệt, trong phủ chúng ta lại không có trưởng bối dạy nàng, rất nhiều chỗ khó tránh khỏi không biết rõ. Hôm nay Bản vương vừa lúc nhàn rỗi không có việc gì thì đi cùng nàng luôn, kính xin Hoàng hậu nương nương chớ trách.” Thân thiết trước mặt mọi người như thế này khiến Diệp Ly hơi không được tự nhiên nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái. Mặc Tu Nghiêu vẫn tỏ vẻ ôn hòa đứng đắn như ngọc. Thấy phu nhân tiểu thư ở đây ca ngợi không ngớt, lập tức số ánh mắt ao ước đố kỵ nhằm vào Diệp Ly không biết lại tăng lên bao nhiêu. Diệp Ly thấy rõ ánh mắt châm biếm trông có phần hả hê của Hoa Thiên Hương đi theo bên cạnh Hoàng hậu, không hỏi ngầm trừng nàng ta một cách hung dữ.
“Định vương cùng di giá đến đây, cả Bản cung cũng cảm thấy vẻ vang cho kẻ hèn này. Nhưng mà… hôm toàn là các nữ quyến tới, Định vương ở đây chỉ sợ bọn họ phải ngượng ngùng.” Hoàng hậu nhìn hai người như cười như không nói: “Cho nên, hay là Định vương đi nơi khác một lát, cũng đừng quấy nhiễu hoa yến của Bản cung.” Công chúa Chiêu Dương ngồi bên cũng cười nói theo: “Hoàng hậu nương nương nói đúng, năm đó Nhị công tử của Định quốc vương phủ vừa xuất hiện thì hơn nửa cô nương của kinh thành đã phải mất hồn rồi. Tu Nghiêu thôi đừng ở chỗ này gây chú ý nữa. Có hoàng hậu và bản cung ở đây, ngươi còn sợ vương phi của ngươi bị tổn thương gì hay sao?” Công chúa Chiêu Dương xưa nay trong trẻo lạnh lùng hiển nhiên đang có tâm trạng rất tốt, lại có thể nói đùa rồi. Nói ra khiến tiểu thư khuê các ở đây không khỏi ửng hồng, đều cúi đầu không dám nhìn bóng dáng nổi bật đứng trước mặt hoàng hậu.
Nhìn dáng vẻ khác nhau của mọi người ở đây, Diệp Ly bất giác bật cười trong lòng, nhìn Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng nói: “Nếu Vương gia đã có việc thì đi trước mau lên. Ta không có gì đáng ngại.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, nhẹ giọng nói: “Ta đi trước gặp Hoàng thượng, một lát nữa đợi nàng cùng nhau trở về phủ.”
Diệp Ly gật đầu, lúc này Mặc Tu Nghiêu mới từ biệt Hoàng hậu và Trưởng công chúa, xoay người đi. Hoa Thiên Hương bên cạnh Hoàng hậu tỏ vẻ mập mờ nháy mắt với Diệp Ly, ân ân ái ái trước mặt mọi người chọc người hận a…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
