“Vương phi. . . . . .”
Tần Phong nhìn nữ tử nở nụ cười dịu dàng, chân thành trước mắt, chỉ cảm thấy da đầu từng trận tê dại. Đứng tại chỗ một bước cũng không dám động, hắn cũng không muốn dùng thân thể của mình đi dò xét có phải mỗi một tấc ở gần đó đều bố trí đầy cơ quan bẫy rập hay không. Nhìn nhìn lại mặt hồ trong suốt yên tĩnh hoàn toàn nhìn không ra chút nào nguy hiểm kia, hắn thề, mới vừa rồi thấy trên mặt hồ hiện đầy đầu mũi tên tuyệt đối không phải là tưởng tượng của hắn. Nếu quả thật có người không biết sống chết, tự nhận khinh công tốt, trực tiếp từ phía trên nhảy xuống, người nọ đại khái sẽ biến thành một con nhím khổng lồ.
Diệp Ly cười nói: “Không cần khẩn trương. Chỉ đùa một chút thôi, nơi này bình thường không như vậy.”
Tần Phong im lặng, hắn tin tưởng, bình thường chỉ biết so với hiện tại càng nguy hiểm hơn.
Diệp Ly xoay người chỉ vào rừng rậm phía sau mênh mông vô bờ, cười hỏi: “Đã tới nơi này sao?”
Tần Phong nhìn một chút, chần chờ một chút mới lắc đầu, nói: “Vùng lân cận kinh thành cũng không dễ dàng luyện binh, Hắc Vân Kỵ muốn huấn luyện đều ở nơi cách xa ngoài kinh thành vài trăm dặm.” Hơn nữa, Hắc Vân Kỵ nói như thế nào cũng là kỵ binh, coi như là huấn luyện cũng phần lớn đều ở nơi cánh đồng, hoang mạc bát ngát. . . Trong rừng rậm, kỵ binh căn bản không thể thi triển.
Diệp Ly cười nói: “Người ta muốn thì lúc nào có thể tới?”
Tần Phong do dự một chút, “Một canh giờ mới có thể đến.” Nói lời này Tần Phong thật đúng là không có lòng tin gì. Vương phi chỉ đưa cho một đống bản đồ đơn giản đến không thể đơn giản hơn, hơn nữa, mỗi tấm bản đồ còn không đồng nhất một kiểu. Mặc dù Hắc Vân Kỵ cũng am hiểu cách truy tung, nhưng đối với bản đồ mà nói thì hắn nhìn nửa ngày mới đại khái xác định vị trí trên bản đồ. Cũng không biết những tên Hắc Vân Kỵ kia rốt cuộc có thể tìm được chỗ này hay không. Về phần theo lời Vương phi bị dân chúng phụ cận phát hiện thì sẽ bị trục xuất, Tần Phong căn bản không có nghĩ tới. Chiến sĩ Hắc Vân Kỵ coi như là tân binh mới vừa vào, nếu như không muốn, cũng tuyệt đối sẽ không bị một đám dân chúng bình thường phát hiện.
Tần Phong nhớ tới thời điểm ở Vĩnh Lâm tình cờ nghe Ám Tam nói đến Vương phi đổ thuật rất cao, suy nghĩ một chút vẫn là kiên định nói: “Hắc Vân Kỵ.” Không nghi ngờ chút nào , trong ba nhóm người thì Hắc Vân Kỵ vô luận là lực chiến đấu hay năng lực hành động đều vượt xa người khác. Có lẽ công phu không bằng những người trong ám vệ, gan dạ sáng suốt, phải biết rằng ám vệ trừ đặc biệt huấn luyện làm ám vệ tùy thân của Vương gia, Vương phi, những người khác cũng không phải là từng người đều võ công cao cường. Mà Hắc Vân Kỵ cũng là từng người đều trải qua nghiêm khắc huấn luyện, hơn nữa sớm đã thành thói quen tác chiến đồng tiến đồng lui (cùng tiến cùng lùi).
Diệp Ly nhướng mày, xem thường, “Ta cảm thấy ám vệ tới trước, Hắc Vân Kỵ thứ hai, nhưng Mặc gia quân đến nhiều người nhất.”
“Cái này không thể nào!” Tần Phong quả quyết bác bỏ. Hắn không có ý tứ xem thường Mặc gia quân, nhưng không cách nào phủ nhận, ở trong lòng hắn, Hắc Vân Kỵ quả thật mạnh hơn Mặc gia quân. Ít nhất dưới tình huống năm mươi người đấu với năm mươi người, Mặc gia quân tuyệt đối không thể nào thắng Hắc Vân Kỵ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)