Người Trong Phòng Bao Đều Là Những Công Tử Bột, Trong Nhà Ít Nhiều Đều Có Chút Sản Nghiệp, Đối Với Kỷ Giác Xuyên Tự Nhiên Là Không Xa Lạ.
Khoan hãy nói Kỷ gia là hào môn đếm trên đầu ngón tay, bản thân Kỷ Giác Xuyên cũng là một nhân vật rất có màu sắc truyền kỳ.
Mặc dù chỉ lớn hơn đám người bọn họ vài tuổi, nhưng Kỷ Giác Xuyên rất sớm đã rời khỏi Kỷ gia tự lực cánh sinh, tốc độ trưởng thành của hắn kinh người, rất nhanh đã dựa vào sức mạnh của mình tạo chỗ đứng trong giới thương nghiệp, bây giờ sản nghiệp trong nhà của những người trong phòng bao này thậm chí có vài nhà còn cần phải ngửa mặt nhìn Kỷ Giác Xuyên.
Dưới vầng hào quang như vậy, bọn họ gần như sắp quên mất Kỷ Giác Xuyên chẳng qua cũng chỉ là người cùng thế hệ chênh lệch với bọn họ vài tuổi mà thôi.
Bây giờ đám công tử bột ra ngoài tìm hoan mua vui này nhìn thấy Kỷ Giác Xuyên đột nhiên xuất hiện, còn đều tưởng là mình hoa mắt, dụi mắt hết lần này đến lần khác.
Thiếu niên mắt hạnh nhìn thấy Kỷ Giác Xuyên xuất hiện, trước tiên là giống như những người khác trong phòng bao sửng sốt, tiếp đó trong lòng rất nhanh liền trào dâng niềm vui sướng.
Cậu ta trong đám người này, coi như là điều kiện gia đình gần với Kỷ gia nhất, vì vậy trước khi Kỷ Giác Xuyên dọn ra khỏi Kỷ gia, cậu ta và Kỷ Giác Xuyên từng gặp mặt vài lần, còn từng nói chuyện.
Sau này Kỷ Giác Xuyên rời khỏi Kỷ gia lập nghiệp, cậu ta lại dốt đặc cán mai về sản nghiệp trong nhà, cũng không có cơ hội gặp lại Kỷ Giác Xuyên nữa, không ngờ hôm nay vậy mà lại gặp được ở đây.
Thiếu niên mắt hạnh mừng rỡ như điên, thậm chí cảm thấy đây là sự an bài của số phận.
Cậu ta thu lại nụ cười vừa rồi chế nhạo Ngôn Nghiên trên mặt, chuyển sang làm ra một biểu cảm kinh ngạc lại mang theo chút ngượng ngùng.
"Anh Giác Xuyên, sao anh lại ở đây vậy?"
Những người khác trong phòng bao nghe thấy cậu ta gọi Kỷ Giác Xuyên như vậy, đều lộ ra biểu cảm có chút kinh ngạc, tiếp đó lại bộc lộ ra chút hâm mộ.
Có thể gọi Kỷ Giác Xuyên thân mật như vậy, quan hệ của bọn họ nhất định rất thân, không ngờ thiếu niên vậy mà lại quen biết nhân vật như thế này.
Ngôn Nghiên cũng ngẩn người, quay đầu nhìn Kỷ Giác Xuyên một cái, hàng mi như lông quạ nhẹ nhàng chớp hai cái.
Thì ra Kỷ Giác Xuyên có người quen ở đây?
Nhưng biểu cảm nhỏ này trong mắt Kỷ Giác Xuyên lại là ý vị khác, hắn mím môi mỏng, nhìn về phía người vừa gọi hắn.
Dáng vẻ người nọ có chút xa lạ, hắn nhìn một lúc mới có chút ấn tượng mơ hồ, nhíu mày nghĩ một chút, mở miệng: "Cậu là con trai của Kiều bá?"
Niềm vui sướng trên mặt Kiều Giản càng đậm, phớt lờ việc Kỷ Giác Xuyên căn bản không nhớ ra tên cậu ta, dùng sức gật đầu: "Là em."
Những người xung quanh thấy bọn họ nói chuyện với nhau, càng thêm hâm mộ, có thể bắt quàng làm họ với Kỷ Giác Xuyên, đó là chuyện bọn họ nằm mơ cũng muốn.
"Kiều thiếu gia vẫn là gọi tôi Kỷ tiên sinh đi, tôi nhớ chúng ta không thân đến mức độ này." Kỷ Giác Xuyên ngữ khí nhạt nhẽo, sự xa cách và không vui trong lời nói hiển hiện rõ ràng.
Mặt Kiều Giản lập tức trắng bệch, cậu ta cắn môi, biểu cảm trở nên điềm đạm đáng yêu.
Những người khác trong phòng bao vẫn luôn im lặng không lên tiếng, nhìn thấy cảnh này, sự hâm mộ trong lòng tan biến, đều sinh ra chút tâm tư trào phúng.
Làm nửa ngày thì ra là đang ở đây thấy sang bắt quàng làm họ.
Kiều Giản thu hết sự trào phúng trên mặt những người khác vào mắt, trong lòng bốc lên một ngọn lửa vô danh, cậu ta nhìn thấy Ngôn Nghiên ở rất gần Kỷ Giác Xuyên, ngọn lửa trong lòng càng lớn hơn.
Bởi vì Ngôn Nghiên và Kỷ Giác Xuyên là kẻ trước người sau bước vào, cậu ta không biết hai người quen nhau, còn tưởng là trùng hợp.
Bây giờ nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau, vậy mà thoạt nhìn còn có chút xứng đôi, tự nhiên liền giận cá chém thớt ngọn lửa này lên người Ngôn Nghiên.
Cậu ta trừng to đôi mắt hạnh, giống như một con khổng tước nhỏ rất có khí thế: "Ngôn Nghiên, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau rót rượu cho anh Giác Xuyên... cho Kỷ tiên sinh?"
Ngôn Nghiên đột nhiên bị nhắc tên, vẫn còn chút chưa phản ứng lại, theo bản năng nhìn về phía chai rượu trên bàn.
Mặc dù ngữ khí sai bảo của Kiều Giản khiến cậu không thoải mái lắm, nhưng nếu là rót rượu cho Kỷ Giác Xuyên, cậu ngược lại không có gì để ý.
Dù sao Kỷ Giác Xuyên cũng là đi cùng cậu tới, giúp hắn rót ly rượu cũng là điều nên làm.
Ngôn Nghiên chưa từng đến trường hợp như thế này, không biết bị người ta ra lệnh rót rượu có ý nghĩa gì, còn tưởng đơn thuần chỉ là rót cho Kỷ Giác Xuyên một ly rượu.
Cậu vừa định đi lấy chai rượu trên bàn, liền bị người ta nắm chặt cổ tay, lực đạo của bàn tay kia quá lớn, cậu lảo đảo lùi về sau hai bước, dựa vào người Kỷ Giác Xuyên.
Sắc mặt Kỷ Giác Xuyên đã trầm xuống, hắn lạnh lùng nhìn về phía Kiều Giản: "Kiều thiếu gia chính là đối xử với bạn bè của mình như vậy sao?"
Nói xong, không để ý tới sắc mặt lập tức trắng bệch của Kiều Giản, lại cúi đầu đi nhìn Ngôn Nghiên, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cậu ta bảo em rót rượu em liền rót?"
Nhìn thấy Ngôn Nghiên vẫn còn dáng vẻ có chút không hiểu rõ tình hình, khóe môi Kỷ Giác Xuyên khẽ nhếch lên một chút.
Người đơn thuần dễ lừa như vậy, là làm sao chơi cùng một chỗ với những người này được?
"Ngốc."
Nghe thấy chữ này, Ngôn Nghiên mới có phản ứng, nhíu mày không tán đồng nhìn hắn một cái, ánh mắt ướt át. Nhìn thấy Kỷ Giác Xuyên che chở Ngôn Nghiên như vậy, đâu còn ai không hiểu, bọn họ không hẹn mà cùng nhớ lại vừa rồi Ngôn Nghiên nói dẫn chồng cậu tới, lúc đó Kiều Giản còn cười nhạo cậu đang chơi trò gia đình với người khác.
Bây giờ xem ra, người chơi trò gia đình cùng Ngôn Nghiên này, hình như là Kỷ Giác Xuyên?
Suy nghĩ này vừa nảy ra, trên người bọn họ đều có chút toát mồ hôi lạnh.
May mà câu nói kia của Kiều Giản không bị nghe thấy, nếu không những người hùa theo cười vài tiếng như bọn họ nói không chừng cũng phải bị liên lụy.
Thẩm Úc ở một bên trầm mặc nhìn cảnh này, y nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống bàn, đi về phía hai người.
Y mặc dù thường xuyên cùng những người này ra ngoài ăn chơi trác táng, nhưng y và những công tử bột khác ở đây không giống nhau, đã sớm tiếp quản sản nghiệp trong nhà, vì vậy cũng từng chạm mặt Kỷ Giác Xuyên trên thương trường.
Y đứng định trước mặt hai người, ánh mắt trầm trầm lướt qua người Ngôn Nghiên, tiếp đó nở một nụ cười lịch sự với Kỷ Giác Xuyên, vươn tay phải ra: "Chào Kỷ tổng."
Kỷ Giác Xuyên buổi chiều đối với Thẩm Úc vốn dĩ vẫn chỉ là nghi ngờ, bây giờ nhìn thấy ánh mắt của y, gần như có thể xác định chuyện phòng livestream của Ngôn Nghiên bị phong tỏa có liên quan đến y.
Màu mắt hắn hơi trầm xuống, nắm lấy bàn tay Thẩm Úc vươn tới, lúc thu tay về, đồng tử đen nhánh nhìn thẳng vào Thẩm Úc.
"Thẩm tiên sinh, dạo này quý công ty dường như muốn mở rộng thị trường nước ngoài, đang tìm kiếm đối tác hợp tác nhỉ."
Trong mắt Thẩm Úc xẹt qua một tia bất ngờ, nhẹ nhàng gật đầu.
Ngôn Nghiên ở một bên tò mò nhìn hai người, còn tưởng Kỷ Giác Xuyên đột nhiên muốn bàn chuyện làm ăn ở đây, liền ngoan ngoãn không lên tiếng quấy rầy.
"Nếu bị người ta biết được Thẩm công tử thân là người thừa kế lại lạm dụng tư quyền, vì tư dục của bản thân mà làm tổn hại danh dự công ty, cậu nói xem, liệu còn có người yên tâm hợp tác với các người không?"
Bên môi Kỷ Giác Xuyên dường như có ý cười, ánh mắt lại lạnh lẽo, ý vị cảnh cáo vô cùng rõ ràng.
Ngôn Nghiên bên cạnh không nghe hiểu, Thẩm Úc lại rất nhanh đã hiểu ý của hắn.
Y híp mắt, đút tay vào túi, lại nhìn Ngôn Nghiên một cái.
Y không ngờ lần này Ngôn Nghiên không những không đến cầu xin y, còn tìm được ngoại viện cường đại như vậy, đúng là coi thường cậu rồi.
Thẩm Úc không trực tiếp trả lời lời của Kỷ Giác Xuyên, chỉ nhìn về phía Ngôn Nghiên bên cạnh.
"Ngôn Nghiên, cậu là vì lần trước tiệc sinh nhật tôi không mời cậu nên tức giận sao?"
Ngôn Nghiên lại bị đột nhiên gọi tên sửng sốt, cậu không biết tại sao chủ đề đột nhiên chuyển sang người mình, theo bản năng liếc nhìn Kỷ Giác Xuyên một cái, không nói gì.
Thẩm Úc nhẹ nhàng thở dài một hơi, trong mắt dường như có sự bất đắc dĩ: "Cậu giận dỗi với tôi không sao, nhưng đừng lấy bản thân ra đùa giỡn."
Khựng lại một chút, dường như cố ý nhìn Kỷ Giác Xuyên một cái, lại tiếp tục nói: "Cậu phải biết, không phải tất cả mọi người đều giống như vẻ bề ngoài. Nếu có người đối xử không tốt với cậu, cậu bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại tìm tôi, được không?"
Y bày ra dáng vẻ người anh trai trưởng thành mà Ngôn Nghiên trước kia thích nhất, sự bất đắc dĩ và quan tâm trong mắt vừa vặn đúng mực.
Đôi môi mềm mại của Ngôn Nghiên hơi hé mở, biểu cảm có chút kinh ngạc.
Kỷ Giác Xuyên bị người ta ngoài sáng trong tối chèn ép vài câu, lại nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch tin tưởng người khác kia của Ngôn Nghiên, không vui trầm mặt xuống.
"Tôi và Ngôn Nghiên đã định ra hôn ước, không cần Thẩm tiên sinh bận tâm."
Ngôn Nghiên kinh hãi, đôi mắt xinh đẹp đều trợn tròn.
Đây là lời có thể nói ra trước bàn dân thiên hạ sao?
Kỷ Giác Xuyên không phải không muốn để người khác biết chuyện bọn họ có hôn ước sao?
Khiếp sợ hơn cả Ngôn Nghiên là những người khác trong phòng bao, bọn họ không ngờ mình vậy mà lại trở thành nhóm người đầu tiên biết được tin tức kết hôn của Kỷ Giác Xuyên, ngoài sự khiếp sợ ra còn có chút vui sướng vì được thơm lây.
Chỉ có Kiều Giản là đầy mặt không thể tin nổi, cậu ta xưa nay coi thường Ngôn Nghiên, cho nên vừa rồi trước mặt Kỷ Giác Xuyên còn dám ra lệnh cho Ngôn Nghiên, sai bảo cậu đi rót rượu cho Kỷ Giác Xuyên.
Nhưng không ngờ hai người vậy mà đã định ra hôn ước, hành động vừa rồi của cậu ta trong mắt người khác giống như một thằng hề.
Những người khác hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, sự trào phúng đối với cậu ta trên mặt không hề che giấu.
Trong phòng bao còn có vài người trước kia không quen biết Ngôn Nghiên, hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy cậu, trong lòng khá có hảo cảm với cậu, vừa rồi đã không khó chịu với dáng vẻ Kiều Giản luôn nhắm vào Ngôn Nghiên, bây giờ càng khinh bỉ nhìn Kiều Giản.
Người ta là một đôi trời sinh, Kiều Giản một chốc đi quyến rũ chồng người ta, một chốc lại bảo Ngôn Nghiên đi rót rượu cho chồng mình, quả thực là xấu mặt trăm bề.
Dưới những ánh mắt hoặc trào phúng hoặc khinh bỉ của những người đó, Kiều Giản cắn môi cúi đầu, không nói gì nữa.
Nam sinh mắt một mí lúc trước vẫn luôn ồn ào đòi Ngôn Nghiên mời khách cũng không lên tiếng nữa.
Gã cuối cùng cũng biết người đàn ông nói "Anh có tiền" bên cạnh Ngôn Nghiên trong điện thoại là ai rồi, hơn nữa người đó thật sự không phải là có tiền bình thường.
Vừa rồi vì để hùa theo Kiều Giản, gã còn nói người đàn ông đó là tiểu bạch kiểm Ngôn Nghiên bao nuôi, bây giờ nhìn Kỷ Giác Xuyên khí tràng cường đại bên cạnh Ngôn Nghiên, gã chỉ hận không thể lập tức tàng hình, tránh để bị người ta nhớ tới.
Người trong phòng bao mỗi người một tâm tư, sắc mặt khác nhau, chỉ có Kỷ Giác Xuyên sắc mặt như thường nắm lấy tay Ngôn Nghiên, lấy danh thiếp ra đặt lên bàn, khóe miệng nhếch lên nụ cười coi như ôn hòa.
"Tiêu dùng hôm nay đều ghi vào sổ nợ của tôi, chúc mọi người chơi vui vẻ, tôi và Ngôn Nghiên về trước đây."
Phòng bao vừa rồi còn trầm muộn vang lên vài tiếng hoan hô, bầu không khí lại sôi nổi trở lại.
Có thể được Kỷ Giác Xuyên mời khách, đó là vinh hạnh lớn bằng trời, đủ để bọn họ đi khoác lác với bạn bè và cha mẹ một trận rồi.
Ngôn Nghiên bị Kỷ Giác Xuyên dắt về xe, vẫn còn chút chưa hoàn hồn.
Cậu ngồi trên ghế phụ, chậm chạp thắt dây an toàn cho mình, trong lòng vẫn đang kỳ lạ sao Kỷ Giác Xuyên lại nói hôn ước của bọn họ ra.
Kỷ Giác Xuyên mím chặt môi mỏng, hắn không phải không chú ý tới biểu cảm kinh ngạc của Ngôn Nghiên sau khi hắn nói ra hôn ước, không biết vì sao trong lòng có chút nghẹn lại.
Mặc dù hôn ước của hai người ngoại trừ hai nhà bọn họ ra thì không có ai biết, nhưng phản ứng của Ngôn Nghiên luôn khiến hắn cảm thấy cậu không muốn để người khác biết.
Lần trước đến công ty, Ngôn Nghiên cũng luôn giữ khoảng cách với hắn trước mặt người ngoài, rõ ràng là không định để người khác biết hôn ước của bọn họ.
Nhận thức này khiến trong lòng hắn vô cùng không thoải mái.
Sau khi xe chạy ra đường, hắn nhìn Ngôn Nghiên đang thẫn thờ qua gương chiếu hậu một cái, mở miệng nói: "Chuyện phòng livestream giải quyết xong rồi."
Ngôn Nghiên sửng sốt, trong nháy mắt bị lời của hắn thu hút sự chú ý, ánh mắt nhìn hắn lộ ra chút sùng bái: "Chồng ơi, anh giỏi quá, giải quyết lúc nào vậy ạ?"
"..." Kỷ Giác Xuyên không nhịn được lại nhìn cậu một cái, trong lòng nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ.
Ngôn Nghiên đơn thuần lại dễ lừa như vậy, nếu ban đầu không định ra hôn ước với hắn, có phải sẽ bị người khác lừa đi mất rồi không?
Hắn mím môi, "Vừa mới giải quyết xong."
Ngôn Nghiên vẫn chưa hiểu lắm, nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, chỉ vểnh khóe môi, cười ngọt ngào với Kỷ Giác Xuyên: "Cảm ơn chồng nha."
Trong lòng lại dâng lên chút cảm giác thỏa mãn kỳ dị, bàn tay cầm vô lăng của Kỷ Giác Xuyên siết chặt, ở góc độ Ngôn Nghiên không nhìn thấy nhếch khóe môi.
Về đến nhà, sắc trời đã khuya.
Ngôn Nghiên tắm xong liền bò lên giường, mở ứng dụng livestream trên điện thoại ra xem một cái, quả nhiên thấy phòng livestream của mình đã được mở khóa rồi.
Cậu vui vẻ cong mắt, đặt điện thoại lên tủ đầu giường, lăn vài vòng trên giường, chờ Kỷ Giác Xuyên trong phòng tắm đi ra.
Lúc Kỷ Giác Xuyên từ phòng tắm đi ra, không biết tại sao lại chú ý tới chiếc vali khổng lồ đặt ở góc phòng.
Chiếc vali này từ ngày Ngôn Nghiên dọn vào, vẫn luôn đặt trong phòng, Ngôn Nghiên cũng luôn không lấy đồ bên trong ra.
Mặc dù bây giờ căn phòng đã là hai người ở, nhưng thoạt nhìn vẫn giống như căn phòng của một mình Kỷ Giác Xuyên, trong tủ quần áo chỉ có quần áo của một mình hắn, trên tủ cũng chỉ có đồ của một mình hắn.
Ngôn Nghiên thậm chí ngay cả quần áo giặt sạch cũng sẽ gấp lại bỏ vào trong vali, lúc cần mặc mới lấy từ trong vali ra, không chiếm dụng một chút vị trí nào trong phòng hắn.
Chiếc vali khổng lồ kia vẫn luôn đựng đồ của Ngôn Nghiên, giống như cậu bất cứ lúc nào cũng sẽ xách vali rời đi vậy.
Kỷ Giác Xuyên đột nhiên nhìn chiếc vali kia thế nào cũng thấy chướng mắt.
Ngôn Nghiên trên giường nhìn thấy Kỷ Giác Xuyên đi ra, lập tức ôm chăn sáp tới, vừa định nói chuyện với hắn, liền nghe thấy Kỷ Giác Xuyên mở miệng trước:
"Ngôn Nghiên, chúng ta chọn một ngày, tổ chức tiệc đính hôn đi."
Chương 25-1:
Sau Khi Kỷ Giác Xuyên Dứt Lời, Trong Phòng Phảng Phất Như Bị Ấn Nút Tạm Dừng, Hồi Lâu Không Có Âm Thanh.
Ngôn Nghiên làm sao cũng không ngờ tới, thứ đến sớm hơn cả việc hủy bỏ hôn ước, vậy mà lại là tiệc đính hôn.
Chẳng lẽ cốt truyện trong sách đã định sẵn không thể thay đổi, cho nên đoạn cốt truyện đính hôn với Kỷ Giác Xuyên này bắt buộc phải đi sao?
Đại não cậu có chút không xoay chuyển kịp, ngồi trên giường ôm chăn ngơ ngác nhìn Kỷ Giác Xuyên, nửa ngày không đáp lời.
Không nghe thấy Ngôn Nghiên đáp lại, Kỷ Giác Xuyên nhíu mày, nhìn về phía người không có phản ứng trên giường.
"Ngôn Nghiên?"
Ngôn Nghiên bị tiếng gọi này kéo về thực tại, nhỏ giọng "Dạ" một tiếng, nằm lại xuống giường.
Cậu không có lý do gì để từ chối đính hôn, chỉ đành nghĩ cách để Kỷ Giác Xuyên thay đổi chủ ý, tốt nhất là để hắn trực tiếp từ bỏ ý định tổ chức tiệc đính hôn.
Kỷ Giác Xuyên thu hết phản ứng của Ngôn Nghiên vào mắt, môi mỏng mím xuống.
Ngôn Nghiên quả nhiên không muốn để người khác biết hôn ước của bọn họ.
Bất kể là xuất phát từ nguyên nhân gì, nhận thức này đều khiến trong lòng hắn giống như bị nhét một cục bông không thoải mái.
Kỷ Giác Xuyên giả vờ như không nhìn ra sự bất thường của cậu, giọng nói nhạt nhẽo: "Em đã nghĩ xong ngày nào chưa?"
Giọng nói rầu rĩ từ trong chăn truyền ra: "Chưa ạ."
Kỷ Giác Xuyên trầm mặc một chút, đôi mắt đen trầm trầm không có cảm xúc, hắn ném chiếc khăn lau tóc lên ghế, ngồi xuống bên giường.
Hắn tự nhận sẽ không bị những chuyện nhỏ nhặt này ảnh hưởng đến tâm trạng, nhưng bây giờ lại toàn thân tỏa ra áp suất thấp, sắc mặt cũng trầm xuống, gần như muốn viết hai chữ không vui lên mặt.
Bàn tay đặt trên giường đột nhiên bị kéo hai cái, hắn cúi đầu nhìn, sự không vui trong đôi mắt đen còn chưa kịp thu lại, làm Ngôn Nghiên vừa chui ra khỏi chăn giật mình.
Ngôn Nghiên cắn môi, lấy hết can đảm tiếp tục đi móc lấy bàn tay khớp xương rõ ràng của hắn, "Chồng ơi, em chọn thời gian nào cũng được sao?"
"Được." Áp suất thấp trên người Kỷ Giác Xuyên tản đi một chút, rũ mắt nhìn cậu.
Ngôn Nghiên nghĩ một chút, "Hay là thứ sáu tuần sau đi."
Cậu vừa rồi đã nghĩ qua, thứ sáu là ngày làm việc, Kỷ Giác Xuyên hôm đó phải đến công ty, chắc chắn không rút ra được thời gian.
Nếu cậu khăng khăng sắp xếp ngày tổ chức tiệc đính hôn vào ngày làm việc, với tính cách cuồng công việc của Kỷ Giác Xuyên, nói không chừng sẽ gác lại tiệc đính hôn trước, đợi khi nào rảnh rỗi rồi nói sau.
"Ừ, vậy thì thứ sáu tuần sau." Kỷ Giác Xuyên khẽ gật đầu.
Ngôn Nghiên sửng sốt một chút, thế này đã đồng ý rồi sao?
Sau khi chọn xong ngày tổ chức tiệc đính hôn, đôi lông mày nhíu chặt của Kỷ Giác Xuyên mới giãn ra, hắn lật chăn nằm xuống bên cạnh Ngôn Nghiên, nhiệt độ cơ thể hai người rất nhanh đan xen vào nhau.
"Mấy ngày nay anh sẽ sắp xếp quy trình, có ý tưởng gì thì nói cho anh biết."
Mắt Ngôn Nghiên đảo vài vòng, lại có chủ ý.
Cậu nhích lại gần hướng Kỷ Giác Xuyên một chút, cằm gác lên vai Kỷ Giác Xuyên, "Chồng ơi, tiệc đính hôn của chúng ta đều sẽ mời những ai vậy?"
Chiếc cằm trắng trẻo của thiếu niên nhẹ nhàng gác lên vai hắn, lúc nói chuyện hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả vào cổ, Kỷ Giác Xuyên liễm mắt, "Sẽ mời cha mẹ hai bên chúng ta và một số họ hàng."
Tiệc đính hôn bình thường sẽ không mời bạn bè, đạo lý này Ngôn Nghiên đương nhiên biết, chỉ là cậu giả vờ như không hiểu, nhẹ nhàng chớp mắt.
"Không mời bạn bè của anh sao?"
Mặc dù Kỷ Giác Xuyên đề nghị tổ chức tiệc đính hôn, nhưng Ngôn Nghiên cảm thấy hắn hẳn là vẫn không muốn để quá nhiều người biết hôn ước của bọn họ, càng đừng nói là để cậu mời bạn bè đến tiệc đính hôn của bọn họ.
Quả nhiên, sau khi cậu hỏi xong câu này, Kỷ Giác Xuyên dừng lại rất lâu.
Hồi lâu sau, mới trả lời cậu: "Bạn bè của anh đa phần đều ở nước ngoài, ở trong nước không nhiều, nếu em muốn, anh sẽ mời họ."
Tiếp đó, đôi mắt đen nhánh như mực kia lại nhìn về phía cậu: "Em cũng sẽ mời bạn bè đến chứ?"
Vấn đề này không kịp phòng bị bị ném trở lại, Ngôn Nghiên ngẩn người, cậu làm gì có bạn bè nào?
Nếu Kỷ Giác Xuyên nói đến những người tối nay, hắn hẳn là cũng nhìn thấy rồi, những người đó căn bản không thể gọi là bạn bè gì.
Chẳng lẽ Kỷ Giác Xuyên nói đến bạn bè trước kia của nguyên chủ?
Trong lòng Ngôn Nghiên kinh hãi, cậu hoàn toàn không có ký ức về bạn bè trước kia của nguyên chủ, nếu Kỷ Giác Xuyên thật sự bảo cậu mời những người bạn đó, cậu e là phải lộ tẩy rồi.
Nghĩ tới đây, Ngôn Nghiên có chút chột dạ lùi về sau một chút, không biết có phải là ảo giác không, Kỷ Giác Xuyên nhúc nhích cơ thể, dường như lại bù đắp lại khoảng cách giữa bọn họ.
Hắn sinh ra vai rộng chân dài, vóc dáng lớn hơn Ngôn Nghiên rất nhiều, bây giờ nghiêng người nhìn về phía Ngôn Nghiên, che khuất ánh sáng của đèn đầu giường, cảm giác áp bách mười phần.
"Bạn bè của em ngày làm việc đều rất bận, không rút ra được thời gian đâu." Ngôn Nghiên nói ậm ờ, bàn tay giấu dưới chăn bóp bóp góc áo.
"Người bạn ở công ty lần trước thì sao?" Kỷ Giác Xuyên nhìn thẳng vào mắt cậu, bởi vì ngược sáng, đôi mắt đen kia càng thêm u ám.
Ngôn Nghiên nghĩ một lúc, mới biết hắn nói đến Thịnh Mạch Văn.
Mời thụ chính đến tiệc đính hôn của bọn họ?
Cậu cắn môi dưới, cảm thấy không khả thi lắm.
Thấy cậu do dự, Kỷ Giác Xuyên lại nói: "Mời cậu ta đến tiệc đính hôn, anh có thể duyệt nghỉ phép cho cậu ta."
Ngôn Nghiên sầu đến mức lông mày đều xoắn lại với nhau, đây đâu phải là vấn đề duyệt nghỉ phép hay không nha.
Sự rối rắm trên mặt cậu quá mức rõ ràng, Kỷ Giác Xuyên rũ mắt, cố gắng phớt lờ sự không vui trong lòng.
Cổ đột nhiên bị cánh tay mềm mại vòng lấy, mặt Ngôn Nghiên dán lên ngực hắn, giống như dây tơ hồng treo nửa người trên người hắn.
"Chồng ơi, hay là không mời bạn bè nữa, đợi đến lúc đám cưới rồi mời cũng không muộn nha."
Đám cưới.
Từ này khiến trong lòng Kỷ Giác Xuyên khẽ động.
Trong hơn hai mươi năm cuộc đời trước đó, hắn chưa từng nghĩ từ đám cưới này sẽ có bất kỳ quan hệ gì với mình, nhưng bây giờ nghe thấy hai chữ này thốt ra từ miệng Ngôn Nghiên, trong lòng giống như mặt hồ tĩnh lặng bị ném vào một hòn đá, không ngừng gợn sóng.
Không đợi được phản ứng của hắn, Ngôn Nghiên từ trước ngực hắn ngẩng đầu lên, hàng mi dài chớp nhẹ: "Chồng ơi?"
Màu mắt Kỷ Giác Xuyên khẽ lóe lên: "Được."
Có lẽ là cảm thấy tư thế tựa vào ngực Kỷ Giác Xuyên khá thoải mái, Ngôn Nghiên không nhúc nhích nữa, tiếp tục nhẹ nhàng tựa đầu lên ngực hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực.
Lúc Kỷ Giác Xuyên nói chuyện, cậu có thể cảm nhận được sự rung động nhẹ của lồng ngực hắn, giọng nói nghe cũng trầm thấp hơn.
"Còn muốn gì khác không?"
"Để em nghĩ xem nha." Ngôn Nghiên tựa vào ngực hắn nghiêm túc suy nghĩ, đầu lông mày khẽ nhíu, đôi môi hồng hào cũng mím lại.
Kỷ Giác Xuyên nhìn thần thái nghiêm túc của cậu, đột nhiên rất muốn đưa tay chọc một cái lên khuôn mặt trắng mềm của cậu, ngón tay khẽ động, cuối cùng vẫn nhịn xuống cỗ xúc động này.
"Đúng rồi, nhẫn đính hôn của chúng ta vẫn chưa mua nè!" Ngôn Nghiên ngửa đầu lên, đôi mắt nhạt màu có chút sáng.
Cậu có thể nhân cơ hội này sư tử ngoạm một vố lớn, phải biết nguyên chủ kết hôn với Kỷ Giác Xuyên chính là nhắm vào tiền của hắn, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Kỷ Giác Xuyên chán ghét nguyên chủ.
Chỉ là chưa đợi cậu nói thêm gì, Kỷ Giác Xuyên đã tiếp lời cậu: "Vài ngày nữa cùng đi chọn nhé."
Nhớ lại trước kia Ngôn Nghiên dường như rất thích những đồ trang sức này, khựng lại một chút, lại nói: "Nếu thích thì mua nhiều thêm mấy chiếc."
Mua nhiều thêm mấy chiếc.
Đôi môi mềm mại của Ngôn Nghiên hơi hé mở, lập tức quên mất mình vừa rồi định nói gì.
Kỷ Giác Xuyên đều bằng lòng mua nhiều thêm mấy chiếc nhẫn rồi, dự định sư tử ngoạm vừa rồi của cậu dường như cũng trở nên không đáng nhắc tới.
"Còn gì khác không?" Kỷ Giác Xuyên cúi đầu ngưng thị Ngôn Nghiên đang tựa vào ngực mình, lần đầu tiên kiên nhẫn như vậy, phảng phất như bất kể Ngôn Nghiên nói gì, hắn đều sẽ đồng ý.
Ngôn Nghiên nghĩ một lúc, ngoan ngoãn lắc đầu: "Không còn nữa ạ."
Cậu không dám đưa ra yêu cầu gì nữa, không biết tại sao, cậu cứ cảm thấy bất kể cậu đưa ra yêu cầu ly phổ đến mức nào, Kỷ Giác Xuyên nói không chừng đều sẽ đồng ý.
Tiệc đính hôn lần này là nhất định không trốn thoát được rồi, vẫn là đừng tự đào hố cho mình nữa.
Nhưng nếu đã muốn tổ chức tiệc đính hôn, vậy cậu còn phải nói với Ngôn phu nhân một tiếng, để bà sắp xếp thời gian ngày hôm đó.
Chuyện quan trọng như vậy, đương nhiên không thể nói qua điện thoại, cho nên ngày mai còn phải về Ngôn gia một chuyến.
"Chồng ơi, tối mai anh rảnh không?"
Ngôn Nghiên hơi ngửa đầu nhìn Kỷ Giác Xuyên, sau eo cậu không biết từ lúc nào đã được đặt lên một bàn tay, nhiệt độ nóng rực cách lớp vải mỏng manh dán lên da thịt.
Cậu chỉ coi là Kỷ Giác Xuyên không chú ý, tiện tay đặt lên eo cậu, cũng không để ý, càng không phát hiện cậu bây giờ gần như bị Kỷ Giác Xuyên ôm nửa người vào lòng.
Lúc đầu hai người ngủ trên một chiếc giường, ở giữa giống như vạch ra ranh giới, quy củ chia giường làm hai, không ai can thiệp ai.
Không biết từ lúc nào, ranh giới giữa giường không còn rõ ràng nữa, Ngôn Nghiên quen với mùi của Kỷ Giác Xuyên, sau khi ngủ say càng dán càng gần hắn, có lúc sáng thức dậy, nửa người cậu đều dán lên người Kỷ Giác Xuyên.
Bây giờ cũng vậy, mùi của Kỷ Giác Xuyên đối với cậu quá mức quen thuộc, bây giờ bị ôm vào lòng cũng hoàn toàn không hay biết, còn ngửa mặt đi nói chuyện với người ta. "Ừ, sao vậy?"
Dáng vẻ không hề phòng bị của cậu khiến màu mắt Kỷ Giác Xuyên có chút sâu, bàn tay đặt trên vòng eo mềm mại của cậu còn nhẹ nhàng vuốt ve một cái.
"Sáng mai em phải về nhà một chuyến, tối anh qua đó được không?"
Theo quy củ mà nói, trước tiệc đính hôn, Kỷ Giác Xuyên hẳn là còn phải cùng cậu về nhà ăn một bữa cơm nhỉ?
Ngôn Nghiên mặc dù không hiểu lắm những thứ này, nhưng cũng hiểu trước khi đính hôn Kỷ Giác Xuyên chưa từng đến nhà cậu, có chút không hợp quy củ.
Cơ thể mềm mại dán lên người hắn, mùi hương dễ ngửi dường như cũng vương lên người hắn, Kỷ Giác Xuyên nhắm mắt lại, trong lòng bình yên chưa từng có.
Hắn không cảm thấy hành động của mình có chỗ nào không đúng, chẳng qua là mùi hương trên người Ngôn Nghiên có thể khiến hắn an tâm chìm vào giấc ngủ, cho nên hắn mới muốn đến gần hơn một chút mà thôi, ngoài ra không có nguyên nhân nào khác.
Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, hắn rất nhanh cũng chìm vào mộng đẹp.
Sáng hôm sau, Ngôn Nghiên dậy muộn hơn bình thường một chút.
Vì phải về nhà gặp Ngôn phu nhân, cậu tìm từ trong vali ra một chiếc áo sơ mi coi như trang trọng, sau khi thay quần áo xong xuống lầu, thấy Kỷ Giác Xuyên vậy mà vẫn ngồi trên sô pha chưa ra ngoài.
Nghe thấy tiếng cậu xuống lầu, Kỷ Giác Xuyên ngước mắt nhìn cậu.
"Chồng ơi, sao anh chưa đến công ty vậy?" Ngôn Nghiên dụi dụi mắt đi tới, giờ này, Kỷ Giác Xuyên không phải đã sớm ở công ty rồi sao?
"Lát nữa anh đưa em đến Ngôn gia."
Ngôn Nghiên có chút nghi hoặc: "Không phải có tài xế sao?"
Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút, quay đầu đi: "Anh tiện đường."
Ngôn Nghiên chớp mắt, từ nhà đến công ty mới nửa giờ đi đường, mà đến Ngôn gia phải mất tròn một giờ, cũng không biết là tiện đường kiểu gì.
Nhưng cậu không nói ra miệng, sau khi ăn sáng xong liền ngồi lên xe Kỷ Giác Xuyên, xe chạy êm ái ra đường.
Lúc đi qua đèn xanh đèn đỏ ở một ngã tư, cậu chú ý tới bên đường có một cửa hàng quà tặng trang trí tinh xảo, thẳng người lên nhìn về phía đó thêm vài lần.
"Muốn vào xem không?" Kỷ Giác Xuyên liếc ra ngoài cửa sổ một cái.
Ngôn Nghiên nghĩ một chút, gật đầu: "Được nha."
Cửa hàng quà tặng này chính là cửa hàng lần trước Kỷ Giác Xuyên mua thú bông chó Shiba, hắn dừng xe trước cửa hàng, dẫn Ngôn Nghiên bước vào.
Buổi sáng trong cửa hàng vẫn chưa có ai, Ngôn Nghiên nhìn từng kệ hàng từ cửa vào, thỉnh thoảng còn phải nhìn bảng giá suy tư một trận.
Kỷ Giác Xuyên đút tay vào túi, ngón tay sờ sờ mép ví vài cái, vẫn không nói ra lời bảo Ngôn Nghiên dùng thẻ của hắn.
Hắn sợ lại bị từ chối lần nữa.
Sau khi xem rất lâu, Ngôn Nghiên rốt cuộc cũng cầm lên một chiếc quạt nhỏ tinh xảo từ trên kệ hàng, cậu nhìn bảng giá một cái, lại lấy điện thoại ra nhìn một cái, dường như đang xác nhận điều gì.
Sau khi xác nhận xong, cậu mới dắt Kỷ Giác Xuyên đi về phía quầy thu ngân.
"Cái này mua cho ai vậy?" Kỷ Giác Xuyên giả vờ lơ đãng hỏi.
"Mua cho anh trai em." Ngôn Nghiên cẩn thận đặt chiếc quạt nhỏ vào trong túi giấy, cái này đã tiêu tốn một nửa tiền tiết kiệm của cậu.
Mặc dù không biết Ngôn Việt Lạc hôm nay có ở nhà không, nhưng cậu vẫn muốn mang chiếc quạt nhỏ này về.
Trước kia nguyên chủ đối với Ngôn Việt Lạc thái độ dường như luôn rất tồi tệ, lần trước lúc gặp Ngôn Việt Lạc, cậu có thể cảm nhận rất rõ ràng sự không thích của Ngôn Việt Lạc đối với cậu.
Cậu mua quạt nhỏ tặng Ngôn Việt Lạc, cũng là muốn bày tỏ một chút áy náy, không định để Ngôn Việt Lạc thay đổi cách nhìn về cậu.
Dù sao chiếc quạt nhỏ này cũng không phải là món quà quý giá gì, Ngôn Việt Lạc chắc chắn sẽ không hiếm lạ.
Kỷ Giác Xuyên rũ mắt suy nghĩ một chút, có chút ấn tượng.
Hắn nhớ Ngôn gia còn có một người con trai làm trong giới giải trí, hình như là Ngôn phu nhân trước kia nhận nuôi về, không có quan hệ huyết thống với Ngôn Nghiên.
"Em và anh trai quan hệ rất tốt?" Hắn hiếm khi hỏi nhiều một câu.
"Cũng tàm tạm." Ngôn Nghiên nghĩ một chút, lại bổ sung, "Không tính là rất tốt."
Kỷ Giác Xuyên cũng không nghĩ nhiều, Ngôn Nghiên được Ngôn gia đón về chưa bao lâu, quan hệ với Ngôn Việt Lạc không tốt cũng là bình thường.
Sau khi mua xong quạt nhỏ, hai người trở lại xe, Ngôn Nghiên vừa định thắt dây an toàn, đột nhiên lại dừng động tác.
"Chồng ơi, anh đợi em một chút."
Cậu đẩy cửa xe ra, lại chạy về cửa hàng quà tặng, chỉ là lần này rất nhanh đã đi ra.
Cửa ghế phụ bị kéo ra, trên chóp mũi Ngôn Nghiên có chút mồ hôi mỏng, đôi mắt sáng lấp lánh, đưa đồ cầm trong tay cho Kỷ Giác Xuyên.
Nhìn thấy một con thú bông Husky cỡ nhỏ cậu cầm trong tay, Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút, "Tặng cho anh?"
Ngôn Nghiên gật đầu, đôi mắt nhạt màu cong lên, "Nó có thể ghép thành một đôi với Đại Sài ở nhà."
Kỷ Giác Xuyên sửng sốt một chút, mới phản ứng lại Đại Sài mà cậu nói là chỉ con thú bông chó Shiba hắn mua về kia, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một chút, nhận lấy con Husky trên tay Ngôn Nghiên.
Chương 25-2:
Xúc cảm lông xù xù rất tốt, có chút giống xúc cảm tóc Ngôn Nghiên cọ vào hắn lúc ngủ.
"Anh còn phải lái xe, em cầm giúp anh trước nha."
Ngôn Nghiên lại lấy con Husky về, cười với Kỷ Giác Xuyên một cái, để con Husky ngồi ngay ngắn trên đùi mình.
"Được." Kỷ Giác Xuyên giả vờ như không nhìn thấy bàn tay lưu luyến không rời bóp tai Husky của cậu, trong mắt xẹt qua ý cười.
Xe chạy một mạch đến Ngôn gia, dừng lại ngoài cổng lớn.
Ngôn Nghiên lại xoa xoa đuôi Husky vài cái, sau đó có vài phần không nỡ đặt nó lên đùi Kỷ Giác Xuyên.
"Chồng ơi, em vào trước nha, tối gặp." Cậu đẩy cửa xe ra, quay đầu vẫy tay với Kỷ Giác Xuyên, xách túi giấy xuống xe.
Kỷ Giác Xuyên nhìn cậu đi về phía cổng sắt, bóng lưng mảnh khảnh dần dần trùng khớp với bóng lưng lần đầu tiên Ngôn Nghiên ngồi xe hắn trong ký ức.
Không ngờ mới trôi qua vài tuần, quan hệ của hắn và Ngôn Nghiên đã tiến triển thần tốc từ người xa lạ đến sống chung thậm chí chung gối.
Hắn vậy mà lại nhanh chóng quen với việc Ngôn Nghiên xâm nhập vào cuộc sống của hắn như vậy, quen với việc Ngôn Nghiên ở bên cạnh nói chuyện nhẹ nhàng mềm mại, thân mật làm nũng với hắn.
Hắn thậm chí còn dăm ba bận vì Ngôn Nghiên mà thay đổi thói quen sinh hoạt vốn có của mình.
Giống như bây giờ, hắn vốn dĩ nên ngồi trong văn phòng, bây giờ lại ngồi trong xe nhìn chằm chằm cổng lớn Ngôn gia xuất thần, trên đùi còn đặt một con thú bông Husky có dáng vẻ rất ngốc nghếch.
Kỷ Giác Xuyên thu hồi tầm mắt, xách gáy con Husky đặt lên ghế phụ, lại ấn một cái lên đầu chó, khóe miệng nhếch lên biên độ nhỏ bé, đạp chân ga rời đi.
Ngôn Nghiên bước vào cổng lớn không bao lâu, liền nhìn thấy ở chỗ râm mát trong khu vườn nhỏ, có một bóng người ngồi trên ghế đá, trong tay cầm một cuốn sách.
Cậu còn chưa nhìn rõ bóng người đó là ai, người nọ đã nhạy bén ngẩng đầu lên, nhìn về phía cậu, tiếp đó sửng sốt.
Lần ngẩng đầu này, Ngôn Nghiên cũng nhìn rõ mặt anh ta, chính là anh trai cậu Ngôn Việt Lạc.
Có lẽ là sự cảnh giác đối với chó săn nhiều năm, khoảnh khắc Ngôn Nghiên xuất hiện ở cách đó không xa, Ngôn Việt Lạc đã phát hiện ra sự tồn tại của cậu.
Nhìn thấy là cậu, trong mắt Ngôn Việt Lạc xẹt qua một tia kinh ngạc, không ngờ cậu sẽ đột nhiên trở về vào lúc này.
Ngôn Nghiên đứng tại chỗ có chút căng thẳng bóp bóp ngón tay, vẫn đi tới, khuôn mặt bị nắng chiếu có chút ửng đỏ lộ ra nụ cười.
"Anh, em về rồi nè."
Ngôn Việt Lạc đã quen với việc Ngôn Nghiên luôn gọi thẳng tên anh ta, bây giờ nghe Ngôn Nghiên ngoan ngoãn gọi anh ta là anh, ngược lại còn sinh ra vài phần không quen.
Anh ta gật đầu với Ngôn Nghiên, khách sáo lại xa cách, sự khác thường trong lòng một chút cũng không biểu hiện ra ngoài.
Ngôn Nghiên nhìn thấy anh ta gật đầu, trong đôi mắt nhạt màu lập tức lộ ra sự vui mừng, ngồi xuống vị trí bên cạnh anh ta, đặt túi giấy lên đùi.
"Anh, em mua cho anh một món quà nhỏ." Cậu cúi đầu, thò tay vào túi giấy, lúc ngón tay chạm vào chiếc quạt nhỏ, lại có chút ngại ngùng lấy ra.
Cậu thật sự chưa từng mua món quà rẻ tiền như vậy cho người khác, đều có chút không lấy ra tay được rồi.
Ngôn Việt Lạc liếc nhìn chiếc túi giấy nhỏ kia, lông mày khẽ nhíu một cái.
Ngôn Nghiên tại sao lại đột nhiên mua quà cho anh ta, chẳng lẽ là có việc cầu xin anh ta?
Anh ta thấy bàn tay mảnh khảnh của Ngôn Nghiên móc nửa ngày trong túi giấy, còn tưởng cậu sẽ lấy ra món quà quý giá gì như trang sức, kết quả lại thấy cậu xách một chiếc quạt nhỏ ra.
Hình dáng chiếc quạt đó là một con khủng long nhỏ, miệng nó há to, gió liền từ trong miệng nó thổi ra, có một loại cảm giác đáng yêu kỳ dị.
Nhìn thấy thứ này, Ngôn Việt Lạc ngược lại tin Ngôn Nghiên thật sự chỉ đơn thuần muốn tặng quà cho anh ta mà thôi.
Dù sao cũng không ai dùng món quà loại này để cầu xin người khác.
Ngôn Nghiên không phát hiện ra sự thay đổi ánh mắt của anh ta, vặn vẹo đưa quạt cho anh ta, "Anh, dạo này thời tiết nóng như vậy, cái này lúc anh ở phim trường và hậu trường có lẽ sẽ dùng đến."
Ngôn Việt Lạc thường xuyên nhìn thấy người khác dùng chiếc quạt nhỏ như vậy ở phim trường, dạo này thời tiết nóng lên, anh ta cũng từng nghĩ bảo trợ lý đi mua một cái, chỉ là mỗi lần bận rộn lên là quên mất.
Anh ta nhận lấy chiếc quạt nhỏ trong tay Ngôn Nghiên, rũ mắt xuống, "Cảm ơn."
Ngôn Nghiên cong mắt, đứng dậy: "Vậy em vào trong trước nha."
Ngôn Việt Lạc khựng lại một chút, gập cuốn sách trên đùi lại: "Anh vào cùng em."
Anh ta nhận lấy túi giấy không trong tay Ngôn Nghiên, dẫn cậu cùng đi vào trong nhà.
Lúc đi đến phòng khách, Ngôn Nghiên mới biết trong phòng khách còn có khách khác, đó là hai người phụ nữ ăn mặc kiểu quý phu nhân, đang ngồi trên sô pha trò chuyện với Ngôn phu nhân.
Lúc cậu và Ngôn Việt Lạc xuất hiện ở phòng khách, ba người đều nhìn sang, nhìn thấy bọn họ, trong mắt Ngôn phu nhân có chút kinh ngạc, hai người phụ nữ kia thì nhướng đôi lông mày lá liễu thanh mảnh lên.
"Đây chính là đứa con trai chị vừa tìm về đó sao?"
Bọn họ biết Ngôn Việt Lạc, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy Ngôn Nghiên.
Nhưng những vết nhơ trước kia của Ngôn Nghiên bọn họ ngược lại nghe ngóng rõ mồn một, lúc này nhìn thấy Ngôn Nghiên không hề không chịu nổi như bọn họ tưởng tượng, trên mặt có chút kinh ngạc.
"Đây là dì hai và dì tư." Ngôn Việt Lạc đứng bên cạnh Ngôn Nghiên nhạt nhẽo nhắc nhở.
Ngôn Nghiên rất nhanh phản ứng lại, bước lên trước gọi Ngôn phu nhân, lại chào hỏi hai người phụ nữ.
Đón nhận ánh mắt đánh giá kỹ lưỡng của hai người, Ngôn Nghiên rốt cuộc cũng biết tại sao vừa rồi Ngôn Việt Lạc lại ngồi trong sân, xem ra anh ta vừa rồi hẳn là cũng bị quan sát một phen như vậy.
Ngôn phu nhân kéo tay cậu ngồi xuống sô pha bên cạnh, "Đây là con trai tôi Ngôn Nghiên."
Dì hai kéo dài giọng "Ồ" một tiếng, lại hỏi: "Tiểu Nghiên dạo này còn làm khởi nghiệp không? Nghe nói lần trước hình như lỗ không ít tiền nhỉ, cái thứ đó rủi ro thật sự quá lớn."
Biểu cảm trên mặt bà ta quan tâm, Ngôn Nghiên không nghe ra có gì không đúng, lắc đầu: "Dạo này không làm nữa rồi, cảm ơn dì hai quan tâm."
Ngôn Việt Lạc mím môi nhìn cậu một cái, không nói gì.
"Nghe con trai tôi nói, Tiểu Nghiên dạo này hình như đang làm livestream gì đó, chính là cái nghề dựa vào người khác đánh thưởng để kiếm tiền đó sao?"
Lời này khiến sắc mặt Ngôn phu nhân biến đổi, bà chưa từng tiếp xúc với những thứ như livestream, nghe thấy lời miêu tả của dì hai, theo bản năng cảm thấy là nghề nghiệp bại hoại gia phong gì đó.
Ngôn Nghiên không ngờ bà ta ngay cả chuyện này cũng biết, sửng sốt một chút, không biết nên nói thế nào, chỉ đành gật đầu, "Vâng, dạo này mới vừa bắt đầu."
Dì hai liếc nhìn sắc mặt Ngôn phu nhân, tiếp tục châm ngòi thổi gió: "Tiểu Nghiên à, không phải dì hai nói con, cho dù con khởi nghiệp thất bại, lại không giúp được gì cho trong nhà, cũng không thể đi làm cái nghề này được, ít nhất phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân để kiếm tiền, đúng không?"
Ngôn Nghiên rốt cuộc cũng nghe ra sự hạ thấp trong ngoài lời nói của bà ta, nhíu mày muốn nói gì đó, liền nghe thấy giọng nói trong trẻo của Ngôn Việt Lạc vang lên.
"Dì hai, livestream không phải là nghề nghiệp không đứng đắn gì, bên cạnh cháu bây giờ cũng có không ít người sẽ mở livestream, không tồi tệ như dì nghĩ đâu."
Lời này vừa ra, sắc mặt Ngôn phu nhân dịu lại, sắc mặt dì hai cứng đờ, cũng không nói thêm gì nữa.
Ngôn Việt Lạc bây giờ địa vị trong giới giải trí rất cao, lại tự mình mở vài công ty giải trí, lời nói ra tự nhiên rất có sức thuyết phục. Dì hai rất nhanh đã chuyển chủ đề, không nhắc đến chuyện livestream nữa.
Ngôn Nghiên lén lút nhìn Ngôn Việt Lạc một cái, đột nhiên cảm thấy người anh trai này của cậu hình như cũng không ghét cậu như cậu tưởng.
Trò chuyện một lúc, Ngôn phu nhân liền dẫn dì hai và dì tư ra vườn uống trà, chỉ còn lại Ngôn Nghiên và Ngôn Việt Lạc hai người ngồi trong phòng khách.
Ngôn Việt Lạc đứng dậy dường như muốn về phòng, đi được hai bước lại dừng lại, quay đầu nhìn về phía Ngôn Nghiên.
"Nếu cần, lần sau mở livestream có thể mời anh."
Nói xong, không đợi Ngôn Nghiên phản ứng lại đã lên lầu.
Ngôn Nghiên chớp mắt, lấy điện thoại ra tìm kiếm phòng livestream của Ngôn Việt Lạc, bị số lượng fan làm cho kinh ngạc há hốc mồm, sau đó lén lút nhấn theo dõi.
Đợi đến lúc ăn trưa, Ngôn Nghiên mới nhớ ra mục đích lần này về nhà của mình.
Buổi sáng Ngôn phu nhân vẫn luôn tiếp hai vị khách, cho nên cậu không tìm được cơ hội nói chuyện với Ngôn phu nhân, vừa vặn lúc ăn trưa Ngôn phu nhân hỏi đến, cậu liền nói thẳng.
"Con và Giác Xuyên muốn sắp xếp tiệc đính hôn vào thứ sáu tuần sau, mẹ hôm đó có rảnh không ạ?"
Trên mặt Ngôn phu nhân xẹt qua một tia kinh ngạc, bà còn tưởng Ngôn Nghiên hôm nay chạy về nhà, là vì không chung sống được với Kỷ Giác Xuyên, không ngờ vậy mà lại là đến thông báo chuyện tiệc đính hôn.
Bà còn chưa mở miệng, dì hai đã cao giọng tiếp lời: "Ây dô, Tiểu Nghiên nhanh như vậy đã sắp đính hôn rồi sao, là với đứa trẻ nhà ai vậy?"
Bà ta không liên hệ "Giác Xuyên" trong miệng Ngôn Nghiên với con trai trưởng Kỷ gia, còn tưởng cậu là định hôn ước với người của gia đình nhỏ bé nào đó, dù sao với tiếng tăm trước kia của Ngôn Nghiên, những gia tộc có máu mặt đều sẽ không muốn dính dáng đến cậu.
Vừa vặn con trai bà ta dạo này định ra một mối hôn sự tốt, bà ta đang muốn khoe khoang một phen cho tử tế, liền nghe thấy Ngôn phu nhân nói:
"Là với đứa trẻ của Kỷ gia, Kỷ Giác Xuyên."
Trên khuôn mặt luôn nhạt nhẽo của Ngôn phu nhân lúc này rốt cuộc cũng có chút ý cười, một là vì tiến triển tình cảm của Ngôn Nghiên và Kỷ Giác Xuyên, hai là vì nhìn thấy thần tình trợn mắt há mồm của dì hai.
Giọng nói của dì hai giống như bị nghẹn trong cổ họng, trừng mắt nửa ngày không nói nên lời.
Sắc mặt bà ta vặn vẹo một chút, đôi môi đỏ tươi mím ra một nụ cười cứng đờ, "Chị, Tiểu Nghiên sao lại quen biết với đứa trẻ của Kỷ gia, trước kia chưa từng nghe chị nói qua."
"Hôn ước của bọn chúng là chồng tôi dạo gần đây mới định ra, vẫn chưa nhắc với người khác."
"Ồ, thì ra là vậy, em còn tưởng là ý nguyện của bản thân hai đứa trẻ này chứ." Sắc mặt dì hai dịu đi một chút, "Nhưng nghe nói đứa trẻ kia của Kỷ gia mặc dù có bản lĩnh, nhưng cũng nổi tiếng là bạc tình, vừa trưởng thành đã một mình rời khỏi nhà, những năm nay số lần về nhà đếm trên đầu ngón tay."
Dì tư bên cạnh nghe xong, lộ ra biểu cảm có chút lo lắng: "Chị, giao Tiểu Nghiên cho người như vậy, anh chị yên tâm được sao?"
Ngôn phu nhân khựng lại một chút, nhìn về phía Ngôn Nghiên.
Bà biết nếu hai người đã sớm định ra tiệc đính hôn, nhất định là khoảng thời gian này chung sống cũng tạm được, cho nên muốn để Ngôn Nghiên tự mình nói vài câu.
Kết quả Ngôn Nghiên căn bản không nhận ra gió tanh mưa máu trên bàn, cậu thấy Ngôn phu nhân lại trò chuyện với khách, dường như không có chuyện của mình, liền nghiêm túc cắm cúi ăn cơm, hai má hơi phồng lên, thoạt nhìn có chút trẻ con.
Trên bàn yên tĩnh một lúc, chỉ có tiếng đũa của Ngôn Nghiên và Ngôn Việt Lạc thỉnh thoảng chạm vào thành bát.
Hồi lâu, dì hai vỗ vỗ tay Ngôn phu nhân: "Chị, ép buộc không có hạnh phúc, vẫn là hạnh phúc của con cái quan trọng nhất."
Trên mặt Ngôn phu nhân đã có chút không vui, bà không đáp lời dì hai, trong sự trầm mặc ăn xong bữa trưa.
Sau bữa trưa, hai vị khách lại theo Ngôn phu nhân ra vườn đi dạo, Ngôn Nghiên không có cơ hội nói chuyện riêng với Ngôn phu nhân, chỉ đành lén lút đi hỏi Ngôn Việt Lạc.
"Anh, dì hai và dì tư khi nào thì đi vậy?"
"Bọn họ tối nay ngủ lại trong nhà." Ngôn Việt Lạc lật qua một trang sách trên tay, giọng nói nhạt nhẽo.
Ngôn Nghiên bĩu môi, về phòng mình ở lỳ.
Cậu gửi một tin nhắn cho Kỷ Giác Xuyên.
【Chồng ơi, tối nay khi nào anh qua đây nha?】
Điện thoại rất nhanh đã vang lên một tiếng.
【Em muốn anh mấy giờ qua?】
Bên kia Kỷ Giác Xuyên đang mua quà trong cửa hàng, dự định tặng cho cha mẹ Ngôn Nghiên, hắn rũ mắt nhìn điện thoại, đợi một lúc, tin nhắn của Ngôn Nghiên mới lại gửi tới.
【Lúc ăn tối qua là được rồi nha】
【Đúng rồi, dì hai và dì tư của em cũng ở đây, anh không để ý chứ?】
Kỷ Giác Xuyên phảng phất như có thể nhìn thấy dáng vẻ cậu ngửa mặt cẩn thận dè dặt dò hỏi, khóe môi nhếch lên.
【Không sao.】
Lần này Ngôn Nghiên trả lời rất nhanh.
【Dạ dạ, vậy tối gặp!】
Tiếp đó lại là một biểu tượng cảm xúc hôn hôn.
Nhân viên bán hàng đứng bên cạnh chỉ nhìn thấy người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng liếc nhìn điện thoại một cái, khóe môi đột nhiên cong lên, tựa như băng sơn tan chảy, sau khi cất điện thoại đi, nụ cười kia lại rất nhanh biến mất không thấy đâu.
Người đàn ông lấy thêm hai món đồ từ trong tủ trưng bày ra, giọng nói trầm thấp có từ tính vang lên, "Phiền cô gói luôn hai món này lại."
Nhân viên bán hàng bị nụ cười thoáng qua kia làm cho lóa mắt, sửng sốt một chút mới nhận lấy đồ, vội vàng xoay người đi đóng gói.
Đợi đến chạng vạng, Ngôn Nghiên ở cửa sổ phòng nhìn thấy một chiếc xe xuất hiện ngoài cổng lớn, lập tức bay xuống lầu.
Kỷ Giác Xuyên vừa đỗ xe xong, liền thấy Ngôn Nghiên đã đứng ngoài cửa xe.
Hắn mở cửa xe, xách mấy chiếc túi tinh xảo đặt trên ghế phụ xuống, tay kia nắm lấy Ngôn Nghiên, lông mày hơi nhíu.
"Lần sau đợi anh đỗ xe xong hẵng qua đây, như vậy rất nguy hiểm."
Đợi Ngôn Nghiên ngoan ngoãn gật đầu xong, hắn mới phát hiện mình vừa rồi vậy mà lại chủ động nắm lấy tay Ngôn Nghiên, sắc mặt cứng đờ.
May mà Ngôn Nghiên đã quen nắm tay hắn, cũng không chú ý là ai nắm trước, kéo hắn đi vào trong cửa, dọc đường vẫn đang nói chuyện với hắn.
"Mẹ em đang tiếp khách, không rảnh để ý đến em, cho nên bà không biết anh sẽ đến."
"Anh trai em cũng ở nhà, đúng rồi, không biết hai người ai lớn hơn một chút, anh cứ giống như em gọi anh ấy là anh đi."
"Nhưng chúng ta vẫn chưa kết hôn, anh phải gọi dì hai và dì tư thế nào đây, cũng giống như em sao?"
Kỷ Giác Xuyên nghe cậu lải nhải không ngừng, trong lòng cảm giác từ từ được lấp đầy.
"Ừ, giống như em đi."
Giữa lúc hai người nói chuyện, đã đi đến phòng khách.
Vừa vặn đến giờ ăn tối, Ngôn phu nhân cùng hai vị khách từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Ngôn Nghiên và Kỷ Giác Xuyên đứng trong phòng khách, ba người đều là sửng sốt.
"Bác gái," Kỷ Giác Xuyên dẫn đầu chào hỏi Ngôn phu nhân, sau đó nhìn về phía hai người phía sau bà, "Dì hai, dì tư."
Ngôn phu nhân nhìn thấy tay bọn họ nắm lấy nhau, trên mặt có chút ý cười: "Giác Xuyên, hôm nay sao đột nhiên lại qua đây?"
"Mẹ, là con gọi anh ấy qua, muốn để anh ấy đến cùng ăn một bữa cơm."
Ý cười trên mặt Ngôn phu nhân càng sâu, vui mừng nhìn hai người thân mật đứng cạnh nhau.
Kỷ Giác Xuyên bước lên trước, đưa quà trong tay cho Ngôn phu nhân, sau đó lại tặng cho dì hai dì tư ở một bên chưa hoàn hồn mỗi người một phần quà.
Hai người có chút thụ sủng nhược kinh, liên tục nói cảm ơn, tay nhận quà đều có chút run rẩy.
Đứng nói vài lời khách sáo xong, mấy người ngồi xuống cạnh bàn ăn, Ngôn Việt Lạc từ trên lầu đi xuống, gật đầu với Kỷ Giác Xuyên một cái, coi như là đã chào hỏi.
Ngôn Nghiên lén lút nhìn Kỷ Giác Xuyên một cái, thầm nghĩ sao hắn không giống mình gọi Ngôn Việt Lạc là anh, chẳng lẽ tuổi hắn lớn hơn Ngôn Việt Lạc sao?
Một bữa cơm ăn vô cùng hài hòa, dì hai trước mặt Kỷ Giác Xuyên không dám mở miệng nói chuyện, chỉ có Ngôn phu nhân thỉnh thoảng nói hai câu với Kỷ Giác Xuyên, Ngôn Nghiên vẫn chuyên tâm ăn cơm, thỉnh thoảng ăn vài miếng Kỷ Giác Xuyên đút cho.
Thịt cá trong bát cậu đều được Kỷ Giác Xuyên cẩn thận gỡ sạch xương, Ngôn Nghiên không kén ăn nữa, ngoan ngoãn ăn hết thức ăn hắn gắp qua.
Nhìn cách chung sống của hai người, cũng không ai còn nói ra được câu "ép buộc không có hạnh phúc" như vậy nữa.
Sau khi ăn tối xong, Ngôn phu nhân bảo Kỷ Giác Xuyên và Ngôn Nghiên ở lại ngủ một đêm.
Ngôn Nghiên nhìn thoáng qua thời gian, về còn phải lái xe một giờ, mà Kỷ Giác Xuyên hôm nay đã lái xe rất lâu rồi, phỏng chừng cũng mệt rồi.
Cậu đồng ý xong, mới nhớ ra đi hỏi ý kiến Kỷ Giác Xuyên, bất ngờ là, Kỷ Giác Xuyên không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.
Hai phòng khách đã có người ở, những phòng khách khác lại chưa dọn dẹp, Ngôn phu nhân nghĩ một chút, do dự nói: "Giác Xuyên ngủ cùng Tiểu Nghiên được không?"
Ngôn Việt Lạc ở một bên ngẩng đầu lên, "Mẹ, chưa kết hôn đã ngủ chung một phòng, có phải không hay lắm không?"
Khựng lại một chút, lại nói: "Con ra khách sạn gần đây ngủ một đêm, để Tiểu Nghiên ngủ phòng con đi."
Ngôn Nghiên căng thẳng chớp mắt một cái.
Nhưng cậu ở nhà Kỷ Giác Xuyên đã ngủ chung một phòng với hắn rồi mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
