Người Đàn Ông Ngồi Trong Góc Tự Nhiên Là Thẩm Úc.
Y dùng ánh mắt soi mói đánh giá Ngôn Nghiên đang đứng ở cửa, đáy mắt xẹt qua một tia kinh diễm khó nhận ra, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Mấy ngày trước lúc tình cờ nhìn thấy phòng livestream của Ngôn Nghiên trên nền tảng livestream nhà mình, y trong nháy mắt còn tưởng mình nhận nhầm người, sau khi xác nhận đi xác nhận lại nhiều lần mới tin người trong màn hình là Ngôn Nghiên.
Thẩm Úc trước kia không phải chưa từng xem livestream của Ngôn Nghiên, trong ấn tượng phòng livestream của Ngôn Nghiên luôn chướng khí mù mịt, không phải đang chửi nhau thì là đang trên đường chửi nhau, y vào chưa tới mười giây đã thoát ra rồi.
Nhưng mấy ngày trước tình cờ bấm vào, y phát hiện phòng livestream của Ngôn Nghiên vậy mà lại hài hòa đến bất ngờ, thiếu niên có nụ cười thanh ngọt ở giữa màn hình đối với y mà nói vô cùng xa lạ, nhưng cũng có sức hút chí mạng.
Mặc dù không biết tại sao Ngôn Nghiên lại đột nhiên có sự thay đổi lớn như vậy, nhưng y quả thực đã bị Ngôn Nghiên trong livestream khơi dậy hứng thú, thậm chí còn định đồng ý sự theo đuổi của cậu, chơi đùa với cậu vài ngày.
Nhưng sau khi y bị khơi dậy hứng thú, Ngôn Nghiên ngược lại không bao giờ đến tìm y nữa, trong các buổi tụ tập đủ loại cũng không còn nhìn thấy cậu nữa, cậu chỉ mỗi ngày hoạt động trong livestream, phảng phất như đột nhiên thoát ly khỏi thế giới của đám người bọn họ.
Thế là lúc nhìn thấy phòng livestream của Ngôn Nghiên bị phong tỏa, y không biết xuất phát từ tâm lý gì, đã sai người đổi trạng thái phong tỏa phòng livestream của cậu thành vĩnh viễn, không có sự cho phép của y thì không được mở khóa.
Thẩm Úc nghĩ, đợi Ngôn Nghiên cùng đường mạt lộ rồi, tự nhiên sẽ đến cầu xin y.
Với mức độ điên cuồng của Ngôn Nghiên đối với y trước kia, nói không chừng còn mượn cơ hội này theo đuổi y lại từ đầu.
Vì vậy tối nay nhìn thấy Ngôn Nghiên xuất hiện ở đây, Thẩm Úc ngược lại không có bao nhiêu bất ngờ, còn cảm thấy tất cả đều nằm trong lòng bàn tay mình.
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc không biết đã dừng từ lúc nào, trong phòng bao yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều đang chờ phản ứng của Ngôn Nghiên.
Ánh mắt xung quanh quá mức mãnh liệt, cơ thể Ngôn Nghiên cứng đờ một chút, thăm dò chào hỏi người trong phòng bao một tiếng: "Lâu rồi không gặp."
Không ai lên tiếng.
Bọn họ đều đang khiếp sợ Ngôn Nghiên vậy mà lại trực tiếp phớt lờ tiếng chào hỏi kia của Thẩm Úc.
Hồi lâu, trong phòng bao đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ, là chất giọng trong trẻo của thiếu niên: "Ngôn Nghiên, cậu cũng quá không nể mặt rồi, chúng ta lâu như vậy không tụ tập, sao còn để chúng tôi đợi chứ?"
Ngôn Nghiên sửng sốt, trước khi vào cậu còn xem thời gian, rõ ràng cách giờ hẹn của bọn họ còn mười phút.
"Không phải hẹn bảy rưỡi sao?"
Thiếu niên vừa nói chuyện kia lại cười cười, tiếng cười phát ra lanh lảnh, "Ngôn Nghiên, cậu đúng là quý nhân hay quên việc, chúng ta rõ ràng hẹn là bảy giờ, bây giờ rượu đều uống được nửa chừng rồi."
Trí nhớ của Ngôn Nghiên không tính là kém, cậu nhớ thời gian người nọ báo cho cậu trên WeChat quả thực chính là bảy rưỡi, bây giờ nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng ít nhiều cũng hiểu ra rồi.
Vốn tưởng bạn bè nguyên chủ kết giao mặc dù đều không làm việc đàng hoàng, nhưng ít nhất đối với nguyên chủ là thật lòng, không ngờ bọn họ đối với nguyên chủ cũng chẳng ôm tâm tư tốt đẹp gì. Đã như vậy, tiếp tục ở lại đây cũng không có ý nghĩa gì.
Chân cậu lùi về sau một bước, có chút muốn đi rồi.
"Ây, cậu đổi nhãn hiệu mỹ phẩm trang điểm sao? Lớp trang điểm hôm nay khá trong trẻo đấy." Người nói chuyện vẫn là thiếu niên vừa rồi, cậu ta chớp chớp đôi mắt hạnh tròn xoe, nụ cười trên mặt ngây thơ.
Ngôn Nghiên đã sờ tới tay nắm cửa, cậu cũng không chú ý thiếu niên hỏi gì, gật đầu bừa hai cái, liền muốn tìm cớ rời đi.
"Ngôn Nghiên, cậu muốn đi đâu? Không phải đã nói xong hôm nay cậu mời khách sao?"
Ngôn Nghiên nghe ra đây là giọng nói gọi điện thoại cho cậu trên xe, chủ nhân của giọng nói là một nam sinh mắt một mí.
Mắt một mí biết Ngôn Nghiên xưa nay sĩ diện, nếu ở trước mặt mọi người nói cậu phải mời khách, cậu nhất định sẽ ngại từ chối nữa.
Nhớ lại trong điện thoại Ngôn Nghiên nói mình không có tiền, mắt một mí lại bổ sung một câu: "Đừng có nói cậu không có tiền nhé, trong điện thoại tôi đều nghe thấy rồi, có một người đàn ông ở bên cạnh cậu nói anh ta có tiền."
Ngôn Nghiên không ngờ gã vậy mà lại nghe thấy lời Kỷ Giác Xuyên nói bên cạnh, lén lút bĩu môi, trong lòng có chút trách Kỷ Giác Xuyên lúc đó lắm miệng.
"Đàn ông?" Thiếu niên mắt hạnh có chút kinh ngạc nhè nhẹ, "Ngôn Nghiên, cậu còn dẫn người khác tới sao? Là ai vậy?"
"Là chồng tôi." Ngôn Nghiên mím môi, có chút mất tự nhiên.
Không khí tĩnh mịch vài giây, cho đến khi tiếng cười khoa trương của thiếu niên vang lên, phá vỡ sự trầm mặc.
"Hahaha, chồng? Ngôn Nghiên, cậu đang chơi trò gia đình với ai đấy à?"
Nam sinh mắt một mí cũng cười hai tiếng: "Chồng cái gì chứ, sẽ không phải là tiểu bạch kiểm cậu bao nuôi đấy chứ?"
Khóe môi Thẩm Úc cũng nhếch lên chút biên độ, trong mắt lại đen kịt một mảnh, hiển nhiên có chút không vui.
Ngôn Nghiên từ lúc bước vào cửa chưa từng dùng ánh mắt chính diện nhìn y, bây giờ còn nói chồng gì đó, giống như người trước kia chạy theo sau mông y theo đuổi không phải là cậu vậy.
Tiếng cười trong phòng bao đứt quãng, có vài người vì nể mặt thiếu niên mắt hạnh, hùa theo cười hai tiếng, nhìn thấy sắc mặt Thẩm Úc xong, lại không dám cười nữa.
Ngôn Nghiên cắn môi dưới, lưng dán vào cửa, khuôn mặt tinh xảo dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm diễm lệ, trên đó còn có chút luống cuống.
Cậu không biết ứng phó với trường hợp như thế này, mặc dù trước kia cậu cũng có rất nhiều bạn bè, nhưng bạn bè của cậu chưa bao giờ mở những trò đùa cay nghiệt như vậy với cậu.
Cánh cửa dựa sau lưng đột nhiên bị kéo ra, Ngôn Nghiên không kịp phòng bị ngã ngửa ra sau, được người ta vững vàng ôm lấy eo, đỡ vào trong ngực.
Ngôn Nghiên chớp chớp mắt, cảm thấy cái ôm này có chút quen thuộc.
Ngẩng đầu nhìn lên, mây đen trên mặt cậu lập tức tan biến, lúm đồng tiền nhàn nhạt xuất hiện ở hai bên má: "Chồng ơi!"
Kỷ Giác Xuyên "Ừ" một tiếng, đỡ cậu đứng thẳng người, "Sao lại đứng ở đây?"
Ngôn Nghiên vừa định nói chuyện, liền nghe thấy người trong phòng bao đang gọi cậu:
"Ngôn Nghiên, cậu không sao chứ?"
Người trong phòng bao chỉ nhìn thấy sau khi cửa kéo ra, cậu liền ngã ra ngoài, không nhìn thấy tình cảnh ngoài cửa, cũng không biết là ai kéo cửa ra, còn tưởng là phục vụ tới đưa rượu.
Ngôn Nghiên vội vàng bước vào trong cửa, "Tôi không sao."
Ánh đèn trên hành lang chiếu vào phòng bao mờ ảo, bọn họ nhìn thấy phía sau Ngôn Nghiên, một người đàn ông dáng người cao ngất đi theo vào, khí tràng trên người hắn rất mạnh, đôi mắt sắc bén quét một vòng trong phòng bao, liền khiến tất cả mọi người đều có chút mất tự nhiên.
Khi người đàn ông bước vào phòng bao, vừa vặn có một chùm ánh sáng lướt qua mặt hắn, mặc dù chỉ là lướt qua trong chớp mắt, nhưng lại khiến tất cả mọi người đều nhìn rõ mặt hắn.
Phòng bao đột nhiên yên tĩnh lại, gần như có thể nghe thấy tiếng kim rơi trên mặt đất.
Vài giây sau, lờ mờ có thể nghe thấy vài tiếng hít khí lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)