Kỷ Giác Xuyên Không Ngờ Ngôn Nghiên Sẽ Đột Nhiên Nhào Vào Lòng, Ánh Mắt Hắn Khẽ Lóe Lên, Cánh Tay Hữu Lực Vững Vàng Đỡ Lấy Người.
Cơ thể người trong ngực mềm mại ấm áp, giống như ngọc mềm thượng hạng, mùi hương còn không ngừng chui vào mũi hắn, khiến người ta không nhịn được mà tâm viên ý mã.
Cái ôm lần này và cái ôm lần trước có chút khác biệt.
Cái ôm ngắn ngủi lần trước giống như chuồn chuồn lướt nước, nếm thử liền dừng, hắn chỉ kịp ngửi thấy một chút mùi hương trên người Ngôn Nghiên, đã bị cắt ngang.
Lần này Ngôn Nghiên ôm lấy vai hắn, lấy tư thế ỷ lại dán lên người hắn, giống như đang tìm kiếm sự che chở của hắn, cơ thể hai người dán sát, còn có thể cảm nhận được nhịp tim của nhau.
Phảng phất như đôi tình nhân thân mật khăng khít.
Kỷ Giác Xuyên rũ mắt xuống, tay vuốt ve vài cái trên tấm lưng có đường cong mượt mà của Ngôn Nghiên, bất giác thả nhẹ giọng nói: "Ai bắt nạt em?"
Ngôn Nghiên cắn cắn môi, vẫn còn chút do dự, không biết có nên cho Kỷ Giác Xuyên biết chuyện cậu livestream hay không.
Nhưng lại nghĩ đến bây giờ phòng livestream đều bị phong tỏa rồi, nếu cứ luôn không thể mở khóa, cho dù giấu giếm Kỷ Giác Xuyên cũng không có ý nghĩa gì.
Nghĩ tới đây, cậu bĩu môi, tủi tủi thân thân kể lại chuyện xảy ra hôm nay một lần.
Nói xong câu cuối cùng, cậu mới từ trong ngực Kỷ Giác Xuyên ngẩng đầu lên, mi mắt đáng thương rũ xuống, trong mắt còn có chút ánh nước.
Ngôn Nghiên không định để Kỷ Giác Xuyên giúp cậu giải quyết vấn đề, chỉ là lúc nhìn thấy Kỷ Giác Xuyên, trong lòng liền trào ra chút tủi thân, không nhịn được muốn nói ra chuyện ban ngày, để người ta dỗ dành cậu một chút.
Bây giờ nói xong rồi, nhìn thấy đôi lông mày hơi nhíu của Kỷ Giác Xuyên, lại cảm thấy mình có chút si tâm vọng tưởng rồi.
Kỷ Giác Xuyên sao có thể dỗ dành cậu chứ? Cậu bây giờ ôm Kỷ Giác Xuyên như vậy, hẳn là còn khiến Kỷ Giác Xuyên càng chán ghét cậu hơn mới phải.
Ngôn Nghiên cắn môi dưới, buông lỏng bàn tay đang ôm vai Kỷ Giác Xuyên ra, đẩy đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn, muốn giống như lần trước đẩy người ra.
Kết quả bàn tay bên hông siết chặt, không những không đẩy được người ra, ngược lại cơ thể còn dán sát lên lại.
Bên tai giọng nói của Kỷ Giác Xuyên có chút trầm thấp: "Sao, trên người anh lại có mùi thuốc lá?"
Mặt Ngôn Nghiên đỏ lên, nhớ lại lần trước rõ ràng là mình ôm lên, lại vì mùi thuốc lá mà đẩy người ra.
Nhưng cậu vốn dĩ đã nhạy cảm với mùi thuốc lá, lại ghét nhất mùi thuốc lá, cũng không thể trách cậu nha.
Ngôn Nghiên không nói chuyện nữa, cậu không đẩy được Kỷ Giác Xuyên ra, dứt khoát vùi đầu xuống không nhìn hắn.
Sau lưng đột nhiên bị nhẹ nhàng vuốt ve hai cái, nhiệt độ nóng rực cách lớp quần áo truyền đến da thịt, giọng nói của Kỷ Giác Xuyên rất trầm rất chậm: "Không sao rồi, không cần để ý đến những người đó."
Ngôn Nghiên chớp chớp mắt, cảm thấy có chút mới mẻ.
Đây chẳng lẽ là đang an ủi cậu?
Tiếp đó, cậu nghe thấy Kỷ Giác Xuyên khựng lại một chút lại nói: "Chuyện phòng livestream anh giúp em giải quyết, đừng lo lắng."
Ngôn Nghiên sửng sốt, không ngờ Kỷ Giác Xuyên sẽ chủ động đề nghị giúp cậu giải quyết chuyện này, cậu còn tưởng Kỷ Giác Xuyên sẽ không để trong lòng chứ.
Sau đó, lại vui vẻ ôm lấy cổ Kỷ Giác Xuyên.
Lúc đầu nghe thấy Ngôn Nghiên bằng lòng nói cho hắn biết chuyện livestream, trong lòng hắn còn có chút vui mừng, nghe đến chuyện xảy ra phía sau, chút vui mừng đó rất nhanh đều bị lửa giận thiêu rụi.
Hắn biết vòng tròn cuộc sống trước kia của Ngôn Nghiên rất loạn, quen biết rất nhiều người lộn xộn, nhưng sau khi sống chung với hắn, Ngôn Nghiên đã an phận hơn rất nhiều, cũng không thấy cậu còn liên lạc gì với đám bạn bè xấu xa kia nữa, nhưng không ngờ những người đó còn đến trêu chọc Ngôn Nghiên.
Thật đúng là coi vị hôn phu là hắn đây như đồ trang trí.
Buổi tối lúc đi ngủ, trên mặt Ngôn Nghiên đã không còn sự buồn bực của buổi chiều.
Cậu vô cùng tin tưởng vào năng lực của Kỷ Giác Xuyên, Kỷ Giác Xuyên nói muốn giúp cậu giải quyết chuyện này, cậu liền lập tức không lo lắng một chút nào nữa.
Đợi Kỷ Giác Xuyên nằm xuống bên cạnh, cậu liền kéo chăn sáp tới, "Chồng ơi, ngày mai anh có đến công ty không?"
Ngày mai là cuối tuần, Kỷ Giác Xuyên bình thường đều sẽ đến công ty như thường lệ, không khác gì ngày làm việc bình thường.
Kỷ Giác Xuyên nghĩ một chút, "Không đi, công ty không có việc gì."
Ngôn Nghiên cong mắt cười cười, dưới ánh đèn màu mắt càng thêm nhạt, giống như caramel tan chảy, "Vậy ngày mai anh có thể ở nhà cùng em rồi."
Nhìn nụ cười này, Kỷ Giác Xuyên phát hiện mình không biết từ lúc nào, bắt đầu không phân biệt được Ngôn Nghiên nói là thật hay giả.
Trước kia hắn còn có thể chắc chắn dáng vẻ Ngôn Nghiên thích hắn đều là giả vờ, bây giờ lại bắt đầu dần dần dao động, không phân biệt được thật giả.
Kỷ Giác Xuyên nhắm mắt lại, không nhìn nữa, "Ừ, ngủ đi."
"Chồng ơi ngủ ngon."
"... Ngủ ngon."
Ngày hôm sau, Kỷ Giác Xuyên cùng Ngôn Nghiên ngồi ở phòng khách xem tivi một lúc.
Ngôn Nghiên lúc xem tivi đặc biệt chăm chú, đôi mắt tròn trịa xinh đẹp nhìn chằm chằm tivi, ngay cả Kỷ Giác Xuyên ngồi bên cạnh rời đi rồi cũng không phát hiện.
Lúc Kỷ Giác Xuyên ngồi bên cạnh cùng cậu xem tivi, đã dùng điện thoại tra cứu quy trình bình thường để mở khóa phòng livestream, dự định trước tiên thử theo quy trình một lần.
Sau khi tìm được số điện thoại chăm sóc khách hàng, hắn liền đứng dậy đi ra ngoài, gọi điện thoại.
Quả nhiên giống như Ngôn Nghiên nói hôm qua, lúc đầu còn tính là bình thường, đợi báo số phòng livestream xong, bên chăm sóc khách hàng liền bắt đầu làm khó dễ, nói mình không có quyền hạn mở khóa phòng livestream này.
Kỷ Giác Xuyên trầm ngâm một chút, biết vấn đề không nằm ở chăm sóc khách hàng, không nói thêm gì liền cúp điện thoại.
Hắn nhìn màn hình như có điều suy nghĩ.
Mấy người quấy rối Ngôn Nghiên hôm qua chẳng qua cũng chỉ là streamer nhỏ của trang web livestream mà thôi, tố cáo có lẽ là do bọn họ làm, nhưng bọn họ không thể nào làm được việc khiến trang web livestream chậm chạp không chịu mở khóa.
Trong chuyện này có lẽ còn có người khác nhúng tay.
Chẳng lẽ lại liên quan đến đám bạn bè xấu xa trước kia của Ngôn Nghiên?
Hắn đang rũ mắt trầm tư, khóe mắt đột nhiên thấy có người đến gần.
Quay đầu nhìn lại, Ngôn Nghiên không biết từ lúc nào đã đi theo ra, hàng mi dài của cậu chớp một cái rất chậm, ngữ khí tủi thân:
"Chồng ơi, anh không muốn xem tivi cùng em sao?"
Sau đó, lại liếc nhìn điện thoại trong tay hắn, cắn cắn môi, "Còn lén lút gọi điện thoại cho người khác sau lưng em."
Kỷ Giác Xuyên nhất thời cạn lời.
Câu thoại này, vừa rồi hình như đã nghe trên tivi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)