Tiếng Hộp Chuyển Phát Nhanh Bị Giẫm Bẹp Vang Lên Đặc Biệt Lớn Trong Căn Phòng Yên Tĩnh.
Không khí ngưng trệ một thoáng, Kỷ Giác Xuyên nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh của Ngôn Nghiên khẽ run lên, dường như bị giật mình, sau đó quay đầu lại, đôi mắt xinh đẹp hơi mở to.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, cơ thể Kỷ Giác Xuyên cứng đờ, không biết nên đi hay ở.
Bởi vì động tác quay đầu, nửa thân trên của Ngôn Nghiên cũng hơi nghiêng qua một chút, hắn có thể nhìn thấy xương quai xanh như ẩn như hiện dưới ánh đèn và một chút hồng nhạt.
Hắn nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần của Ngôn Nghiên dần dần nhiễm lên 1 tầng ửng hồng mỏng, ánh mắt nhìn về phía mình ngậm chút khiếp sợ, đôi môi mềm mại khẽ mở: "Anh..."
Kỷ Giác Xuyên ho nhẹ một tiếng, ra tay trước chiếm ưu thế, "Sao không đóng cửa?"
Phảng phất như người vừa rồi nhìn chằm chằm hồi lâu không phải là mình.
Ngôn Nghiên chậm chạp chớp mắt một cái, mới nhớ ra mình vừa rồi vội vàng thay quần áo nên không đóng cửa, cậu cũng không ngờ Kỷ Giác Xuyên sẽ về vào lúc này.
Nhân lúc Kỷ Giác Xuyên cúi đầu, cậu cắn cắn môi, đóng cửa phòng tắm lại, sau đó cúi đầu nhìn mình một chút.
May mà cậu đã mặc quần vào rồi, hẳn là không bị nhìn thấy gì.
Nhưng bây giờ Kỷ Giác Xuyên về rồi, cậu không thể thử quần áo được nữa, xem ra còn phải đợi đến ngày mai.
Ngôn Nghiên chậm chạp cởi quần ra, thay lại bộ quần áo trước đó, ôm bộ đồ bartender kia vào lòng, nhẹ nhàng mở cửa phòng tắm.
Lúc cửa phòng tắm mở ra, Kỷ Giác Xuyên vẫn đứng tại chỗ cúi đầu, trước mắt hắn không ngừng xuất hiện lúc Ngôn Nghiên quay đầu nhìn hắn, nhất đoạn cổ thon dài mảnh khảnh và bờ vai tròn trịa trắng ngần kia.
Đợi Ngôn Nghiên từ phòng tắm đi ra, hắn mới phản ứng lại hành động đứng đực tại chỗ của mình có chút kỳ lạ, che giấu nhìn sang chỗ khác, lại vừa vặn nhìn thấy nhất đoạn cổ chân lộ ra dưới ống quần thể thao của Ngôn Nghiên.
Hắn lập tức nhớ tới hai đôi chân thon dài trắng trẻo vừa nhìn thấy, cổ họng căng lại, thu hồi tầm mắt không dám nhìn nữa.
"Chồng ơi, hôm nay anh về sớm thế."
Ngôn Nghiên cất quần áo đi, bước chân nhẹ nhàng đi đến trước mặt Kỷ Giác Xuyên, kéo lấy một bàn tay của hắn.
"Ừ." Ngón tay Kỷ Giác Xuyên khẽ động, liếc thấy cổ áo sau gáy cậu vểnh lên, dùng tay kia giúp cậu vuốt lại, đầu ngón tay sượt qua làn da nhẵn nhụi mịn màng.
Hắn lập tức rụt tay về, giống như bị điện giật, bàn tay rụt về không biết nên đặt ở đâu.
Ngôn Nghiên đột nhiên nhẹ nhàng "Ủa" một tiếng, đỡ lấy bả vai hắn kiễng chân lên, hàng mi dài gần như chạm vào mặt hắn, "Chồng ơi, mặt anh đỏ quá."
Nói xong, còn dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào một cái.
"..."
Cho đến tối, Kỷ Giác Xuyên đều không dám nhìn thẳng vào mắt Ngôn Nghiên, sau khi ăn tối xong hắn liền lập tức vào thư phòng, không cho Ngôn Nghiên cơ hội tìm hắn nói chuyện.
Ban đêm về phòng, Ngôn Nghiên kéo hắn nói chuyện, hắn không dám nhìn mắt Ngôn Nghiên, liền đi nhìn chiếc mũi vểnh cao và đôi môi mềm mại hồng hào của cậu, kết quả ngược lại càng thêm mất tự nhiên.
May mà Ngôn Nghiên không phát hiện ra sự bất thường của hắn, nói chuyện một lúc liền buồn ngủ, sau khi chúc hắn ngủ ngon liền ôm chó Shiba chìm vào giấc ngủ say.
Kỷ Giác Xuyên mở mắt nhìn trần nhà.
Cảnh tượng buổi chiều trong đầu càng lúc càng rõ ràng, hắn thậm chí có thể nhớ lại sau vòng eo mỏng manh kia có hai lúm đồng tiền đối xứng, phảng phất như vừa vặn có thể để người ta đặt tay lên.
Lần đầu tiên hắn cảm thấy trí nhớ tốt là một chuyện dằn vặt người ta đến thế, hình ảnh trong đầu xua đi không được, nằm một lúc, dứt khoát đứng dậy đi đến thư phòng.
Ngày hôm sau, trước khi livestream bắt đầu, Ngôn Nghiên đã thay đồ bartender.
Đôi chân thon dài trắng trẻo của cậu được bao bọc dưới chiếc quần tây, áo gile vest đen phác họa ra vòng eo dẻo dai, trong ống tay áo sơ mi lộ ra nhất đoạn cổ tay trắng ngần mảnh khảnh, trên cổ áo thắt một chiếc nơ bướm ngay ngắn chỉnh tề.
Trước ống kính, những ngón tay thon dài của cậu cầm bình lắc rượu, hàng mi dài hơi rũ xuống, phảng phất như thật sự là một bartender thu hút ánh nhìn ở một góc quán bar ồn ào.
Số người trong phòng livestream không ngừng tăng lên, người tặng quà cũng ngày càng nhiều, trong khung bình luận người liếm màn hình người thổi phồng cầu vồng không ai nhường ai, cảnh tượng một mảnh hài hòa.
Lúc Ngôn Nghiên mở bình lắc rượu ra, ngước mắt nhìn màn hình một cái, góc dưới bên trái vừa vặn hiển thị một tên người dùng bước vào phòng livestream, cái tên quen thuộc khiến mí mắt cậu giật giật, vài giọt chất lỏng bắn lên tay.
Trực Tiếp - Lạc Điệp.
Đây là người trước đó vẫn luôn gửi tin nhắn cho cậu.
Trong lòng bùng lên một trận bất an, lúc Ngôn Nghiên nhìn sang lần nữa, cái tên kia đã chìm nghỉm trong những tên người dùng vào sau.
Cậu hít sâu một hơi, để bản thân bình tĩnh lại.
Người nọ sau đó đều không tìm cậu nữa, nói không chừng chỉ là tùy tiện vào xem thử.
Ngôn Nghiên không nhìn màn hình nữa, dùng khăn giấy lau sạch chất lỏng vừa bắn ra, tiếp tục chuyên tâm vào động tác trên tay.
Đợi lúc cậu ngẩng đầu lên lần nữa, khung bình luận vừa rồi còn hài hòa đột nhiên đổi hướng gió, fan hâm mộ cảm xúc kích động, dường như đang cãi nhau với ai đó.
Cậu sửng sốt một chút, nhìn thấy trên màn hình xuất hiện một hiệu ứng quà tặng, tiếp đó một bình luận chói mắt lướt qua phía trên màn hình.
"Đều mặc thành thế này rồi, còn pha chế rượu cái gì, tới lắc eo cho ca ca xem nào."
Bình luận kia rất nhanh bị đè xuống, fan hâm mộ đẩy món quà gã tặng xuống, lại quay lại mắng gã.
Ngôn Nghiên mấy ngày nay đã tìm hiểu qua quy tắc của phòng livestream, cậu lướt xem lịch sử bình luận, cấm ngôn và chặn người nọ rồi.
Vừa định bảo fan hâm mộ đừng tức giận, lại một hiệu ứng quà tặng nhảy ra, phía sau vẫn kèm theo một bình luận chói mắt.
"Giả vờ cái gì chứ, tôi đập cho cậu lên top 1, cậu gọi một tiếng hảo ca ca thì thế nào?"
Tiếp đó, liền thấy hiệu ứng quà tặng liên tục không ngừng, mắt thấy thứ hạng sắp đuổi kịp top 1 ban đầu.
Ngôn Nghiên nhíu mày, "Tôi không cần quà của anh."
Khựng lại một chút, lại nói, "Những số tiền này lát nữa tôi đều trả lại cho anh."
Nói xong, cậu liền muốn chặn luôn người này, chỉ là người nọ nhanh tay, đã sắp đập lên top 1 rồi.
Đúng lúc này, fan top 1 trực tiếp đập năm mươi món quà mệnh giá lớn nhất, trong nháy mắt khiến số tiền của người nọ kém một khoảng lớn.
Cậu cầm ly đong rượu lên, rũ mắt đong đếm lượng rượu, trong lòng lại có chút phân tâm.
Cậu biết hai người vừa đột nhiên xuất hiện kia nhất định có liên quan đến cái tên "Lạc Điệp" đó, mấy ngày trước phòng livestream của cậu rõ ràng đều rất bình thường, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện hai người kỳ lạ.
Chỉ là để fan hâm mộ không lo lắng, cậu chỉ đành giả vờ như không nhận ra.
Không biết sau lần này, những người đó còn đến kiếm chuyện nữa không.
Sau khi đổ lượng rượu đã đong vào bình lắc rượu, cậu liếc nhìn màn hình, lại là một trận ngẩn người.
Phòng livestream không biết từ lúc nào đã đen ngòm, phía trên còn có một dòng chữ nhỏ:
"Livestream của bạn vì bị người khác tố cáo, hiện đã bị gián đoạn."
Ngôn Nghiên mím mím môi, tắt giao diện livestream, thấy rất nhiều fan gửi tin nhắn riêng cho cậu, đều đang dạy cậu cách liên hệ chăm sóc khách hàng để mở khóa.
Cậu xem một lúc mới biết bây giờ trang web quản lý rất nghiêm, chỉ cần bị tố cáo đều sẽ gián đoạn livestream trước, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới mở khóa.
Phòng livestream của cậu đương nhiên sẽ không có vấn đề gì, thế là sau khi xem xong tin nhắn riêng, cậu liền lập tức liên hệ với chăm sóc khách hàng.
Chỉ là bên chăm sóc khách hàng sau khi xác nhận phòng livestream của cậu không có vấn đề gì, lại nói cho cậu biết phòng livestream không thể mở khóa, bởi vì họ không có quyền hạn.
Cậu gặng hỏi nguyên nhân, bên kia lại chỉ nói lảng sang chuyện khác, ấp úng nửa ngày không nói ra được lý do.
Dằn vặt hồi lâu, Ngôn Nghiên cũng không giải quyết được vấn đề của phòng livestream, cho đến tối, phòng livestream của cậu vẫn ở trạng thái bị phong tỏa.
Cậu lờ mờ cảm thấy mình bị nhắm vào rồi, cũng đoán được sẽ là ai nhắm vào cậu, nhưng cậu lại không muốn đi tìm những người đó, chỉ đành nghĩ cách khác.
Buổi tối lúc Kỷ Giác Xuyên về đến, liền thấy Ngôn Nghiên cầm điện thoại rụt trên sô pha, đôi môi mềm mại mím chặt, cảm xúc dường như có chút không đúng.
Bởi vì hôm qua trong đầu luôn hiện lên dáng vẻ của Ngôn Nghiên, Kỷ Giác Xuyên hôm nay cố ý không xem livestream của Ngôn Nghiên, chỉ để quên đi cảnh tượng nhìn thấy hôm qua, cho nên cũng không biết chuyện xảy ra trong phòng livestream hôm nay.
Bây giờ nhìn thấy dáng vẻ rõ ràng không vui của Ngôn Nghiên, hắn nhíu mày, đi đến trước sô pha.
Ngôn Nghiên đang nhìn tin nhắn riêng fan gửi tới ngẩn người, đợi Kỷ Giác Xuyên đi đến trước mặt mới phát hiện hắn đã về, cậu ngẩng đầu nhìn Kỷ Giác Xuyên, trong nháy mắt có chút tủi thân.
Nhìn thấy mắt Ngôn Nghiên hơi đỏ, trong lòng Kỷ Giác Xuyên mạc danh hoảng hốt, dạo này hắn đâu có hung dữ với Ngôn Nghiên, sao người lại khóc rồi?
Vừa định mở miệng hỏi, cơ thể mềm mại đã nhào vào lòng hắn.
Giọng nói của Ngôn Nghiên tủi tủi thân thân, giống như đang mách lẻo: "Chồng ơi, có người bắt nạt em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)