Chiếc Xe Dừng Lại Trên Con Đường Trước Trung Tâm Thương Mại.
Buổi sáng trung tâm thương mại vẫn chưa có nhiều người, rất nhiều cửa hàng cũng chưa mở cửa. Ngôn Nghiên cúi đầu nhìn bản đồ trên điện thoại, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhận diện phương hướng.
Kỷ Giác Xuyên còn tưởng Ngôn Nghiên sẽ đến cửa hàng đồ hiệu, nếu không cũng chẳng tốn nhiều tâm tư bắt hắn đi cùng như vậy, chẳng phải là vì muốn quẹt thẻ của hắn sao?
Hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm máy rút tiền, không ngờ lên mấy tầng lầu, hai người vậy mà lại đứng trước cửa một siêu thị.
Ngôn Nghiên vẫn nhớ Kỷ Giác Xuyên vì bản thân cũng có đồ cần mua nên mới đi trung tâm thương mại cùng cậu, lúc này không quên hỏi một câu: "Chồng ơi, hôm nay anh muốn mua gì vậy nha?"
Vốn dĩ chỉ là cái cớ bịa ra tạm thời, Kỷ Giác Xuyên không ngờ Ngôn Nghiên vẫn luôn nhớ. Khuôn mặt đẹp trai của hắn cứng đờ trong nháy mắt, nhìn sang chỗ khác: "Quên rồi."
Ngôn Nghiên sửng sốt một chút. Cậu còn tưởng Kỷ Giác Xuyên có đồ gì quan trọng cần mua nên mới đến trung tâm thương mại cùng cậu, không ngờ lại nhận được câu trả lời này.
"Vậy chúng ta đến siêu thị trước đi." Cậu không nghĩ nhiều, ngửa đầu cười với Kỷ Giác Xuyên, còn được đằng chân lân đằng đầu đi nắm tay Kỷ Giác Xuyên.
Tay cậu nhỏ hơn tay Kỷ Giác Xuyên một chút, mỗi lần nắm lấy nhau, đều giống như Kỷ Giác Xuyên bao trọn tay cậu trong lòng bàn tay.
Kỷ Giác Xuyên cúi đầu nhìn bàn tay trắng trẻo thon thả đang nắm trong tay mình một lúc, không phản đối.
Vừa vào siêu thị, Ngôn Nghiên liền đi theo biển chỉ dẫn trên đỉnh đầu tìm đến khu vực đồ dùng nhà bếp, bỏ thìa pha chế và dụng cụ lọc đá vào xe đẩy nhỏ.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc lựa chọn của cậu, Kỷ Giác Xuyên đã đoán ra mục đích cậu đến trung tâm thương mại lần này, chỉ là trong lòng vẫn có chút không dám tin.
Tiểu thiếu gia này tốn bao nhiêu công sức bắt hắn đi cùng đến trung tâm thương mại một chuyến, vậy mà chỉ để mua nguyên liệu pha chế rượu?
Trong lòng khó hiểu có chút không thoải mái, giống hệt cảm giác lúc Ngôn Nghiên giấu hắn livestream.
Ngôn Nghiên vẫn đang chuyên tâm chọn đồ dùng. Đợi cậu cầm một bình lắc pha chế lên chuẩn bị bỏ vào xe đẩy nhỏ, thì bất thình lình nghe thấy Kỷ Giác Xuyên hỏi:
"Cậu mua những thứ này làm gì?"
Kỷ Giác Xuyên đã xem livestream hôm qua, đương nhiên biết tại sao Ngôn Nghiên lại mua đồ pha chế rượu. Nhưng hắn cứ cố tình hỏi thêm một câu, muốn xem cái miệng xinh đẹp của Ngôn Nghiên còn có thể nói ra lời nói dối gì nữa.
Ngôn Nghiên cũng không phụ sự kỳ vọng của hắn, khẽ chớp mắt một cái liền bắt đầu nói hươu nói vượn: "Ở nhà đợi chồng về chán quá đi, nên em muốn học pha chế một chút."
Nói xong, lại nhẹ nhàng lắc lắc bàn tay đang nắm lấy hắn, "Chồng ơi, có thể lấy giúp em cái cốc đong rượu kia không? Em với không tới."
Giọng điệu làm nũng quen thuộc.
Đồ lừa đảo nhỏ.
Lòng bàn tay bị cào đến hơi ngứa. Tuy lại bị lừa gạt một lần nữa, Kỷ Giác Xuyên trong lòng lại không sinh ra được chút tức giận nào, giơ tay lấy chiếc cốc đong rượu ở tầng cao nhất của kệ hàng xuống.
"Còn muốn mua gì nữa?"
Ngôn Nghiên bẻ ngón tay tính toán: "Còn phải mua trứng gà, sữa tươi, chanh..."
Nghe cậu nói một tràng dài, Kỷ Giác Xuyên âm thầm ghi nhớ, đẩy xe đẩy nhỏ đi về phía khu thực phẩm.
Hai người đều không mấy khi đi siêu thị, lượn lờ ở khu thực phẩm nửa ngày, ngay cả một nửa nguyên liệu cũng chưa mua đủ.
Ngôn Nghiên nhìn về phía khu trái cây vài lần, buông bàn tay đang nắm Kỷ Giác Xuyên ra: "Chồng ơi, anh đi lấy chanh nha, lát nữa em qua tìm anh."
Sự mềm mại trong tay đột nhiên buông lỏng, Kỷ Giác Xuyên vẫn còn chút chưa thích ứng, liền thấy Ngôn Nghiên đã đi xa rồi.
Bóng dáng mảnh khảnh đó rẽ ngoặt vài cái, rất nhanh đã biến mất trong đám đông.
Mi tâm Kỷ Giác Xuyên giật giật, nhìn chiếc xe đẩy nhỏ trong tay.
Rốt cuộc mình bị chập dây thần kinh nào rồi, bỏ mặc một đống công việc không xử lý, lại đến đây cùng người ta đi siêu thị?
Dáng người cao ngất của hắn có vài phần lạc lõng trong đám đông. Những người qua lại nhao nhao ném ánh mắt tò mò, nhìn anh chàng đẹp trai sắc mặt không được tốt cho lắm này đẩy xe đẩy nhỏ, ánh mắt quét qua quét lại trên kệ hàng.
Mấy ông chú nhìn thấy dáng vẻ của hắn, trong lòng thấu hiểu.
Xem ra lại là một người bị vợ sai đi chạy vặt rồi.
Bên kia Ngôn Nghiên đang cẩn thận chọn chanh, đột nhiên bị người ta che khuất ánh sáng.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nam sinh trẻ tuổi đang đánh giá cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt khiến người ta có chút không thoải mái.
Đợi cậu ngẩng đầu lên, nam sinh trước tiên là sửng sốt một chút, sau đó trên mặt lộ ra vài phần vui mừng giả tạo: "Ngôn Nghiên, đúng là cậu thật à!"
Đây chẳng lẽ là bạn của nguyên chủ?
Nam sinh muốn đi nắm cánh tay cậu. Ngôn Nghiên bất động thanh sắc lùi lại hai bước, tránh khỏi tay hắn, lại nở nụ cười lịch sự: "Chào cậu?"
Nam sinh cứng đờ người, thu tay về, tiếp đó lại treo lên nụ cười đạo đức giả: "Sao lại xa lạ với tôi thế, không phải chỉ là mấy buổi tụ tập gần đây không gọi cậu thôi sao, chẳng lẽ cậu không vui à?"
Ánh mắt không thoải mái đó lại săi sưa trên mặt Ngôn Nghiên, "Sao cậu lại đổi phong cách thế này, vừa nãy suýt chút nữa tôi không nhận ra cậu. Anh Thẩm Úc dạo này thích kiểu này à?"
Ngôn Nghiên thích Thẩm Úc, đây là chuyện ai ai trong vòng tròn của bọn họ cũng biết. Nam sinh đương nhiên cho rằng Ngôn Nghiên thay đổi phong cách của mình, chắc chắn là vì Thẩm Úc.
Ngôn Nghiên mới chọn được một nửa số chanh. Cậu nghĩ đến Kỷ Giác Xuyên vẫn đang đợi mình ở đằng kia, sợ làm lỡ quá nhiều thời gian, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chủ đề.
"Lần sau nói chuyện tiếp nhé, bây giờ tôi hơi bận." Ngôn Nghiên cho hắn xem chiếc túi trống rỗng của mình, áy náy cười cười.
Nam sinh thấy cậu mang dáng vẻ chỉ muốn chọn chanh, những chuyện khác đều không quan tâm, biểu cảm lại cứng đờ.
Hắn không cam lòng lại bắt đầu tìm chuyện để nói: "Sao cậu lại ở đây, chỗ này cách nhà cậu hình như khá xa nhỉ?"
"Ừ, tôi chuyển nhà rồi." Ngôn Nghiên đầu cũng không ngẩng lên, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm một quả chanh lên, đặt trước mắt nhìn kỹ một chút, rồi ném vào trong túi.
"..." Nam sinh nghe ra cậu đang qua loa lấy lệ, tròng mắt đảo một vòng, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, "Chỗ này hình như khá gần nhà Kỷ tổng, cậu không phải là đến tìm Kỷ tổng đấy chứ?"
Hắn nhớ tới bài đăng trước đó trên tài khoản livestream của Ngôn Nghiên, trong lòng cười khẩy một tiếng. Người này không phải là nhắm trúng Kỷ Giác Xuyên, chạy đến đây bám riết lấy người ta đấy chứ?
"Ngôn Nghiên, cậu đổi mục tiêu nhanh như vậy, anh Thẩm Úc sẽ thất vọng về cậu đấy."
Lại một quả chanh nữa được ném vào trong túi. Ngôn Nghiên vừa chọn chanh vừa nhớ lại cốt truyện trong sách trong lòng, vẫn không nhớ ra Thẩm Úc trong miệng người này là ai.
Nam sinh còn muốn nói thêm gì đó, một bóng dáng cao ngất đột nhiên xuất hiện phía sau hai người.
Kỷ Giác Xuyên một tay đẩy xe đẩy nhỏ, một tay cầm một hộp trứng gà, đôi môi mỏng mím xuống, "Tìm thấy trứng gà cho cậu rồi."
Vừa nãy hắn đi theo mấy bà thím dạo quá nửa khu thực phẩm, mới nhìn thấy vị trí để trứng gà, liền tiện tay lấy một hộp giúp Ngôn Nghiên.
"Sữa tươi không biết cậu muốn nhãn hiệu nào, lát nữa dẫn cậu đi."
Nói xong, Kỷ Giác Xuyên mới chú ý tới bên cạnh Ngôn Nghiên còn có một người.
Người nọ đã hoàn toàn ngây ngốc, đang nhìn chằm chằm hắn trân trân.
Kỷ Giác Xuyên nhíu mày, người này là bạn của Ngôn Nghiên?
Hắn rất nhanh liên tưởng đến chuyện hôm qua Ngôn Nghiên nhắn tin với người ta rất lâu trên điện thoại, chẳng lẽ chính là nhắn tin với người này?
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn nhìn nam sinh mang thêm vài phần lạnh lẽo mà chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn mới đi lấy hộp trứng gà một lát, Ngôn Nghiên đã đứng đây nói chuyện với người ta rồi, cũng giỏi thật.
Nam sinh bị ánh mắt không thể nói là thân thiện của Kỷ Giác Xuyên nhìn chằm chằm, rùng mình một cái hoàn hồn, ấp úng mở miệng: "Kỷ tổng, tôi... tôi là con trai út của Hướng gia, Hướng Hàm Lượng. Trước đây từng gặp ngài vài lần, ngài còn nhớ không ạ?"
Kỷ Giác Xuyên nhíu mày suy nghĩ một lúc, không nhớ ra, không khí ngượng ngùng chìm vào im lặng.
Ngôn Nghiên nhìn thấy hộp trứng gà trong tay Kỷ Giác Xuyên, mắt sáng lên, thân mật ôm lấy cánh tay hắn, đôi môi đỏ mọng cong lên: "Chồng ơi, vẫn là anh lợi hại nhất, vừa nãy em tìm mãi mà không thấy nè."
Hướng Hàm Lượng trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn hai người, há miệng nhưng lại không dám lên tiếng.
Tuy câu khen ngợi này nhẹ bẫng, trong lòng Kỷ Giác Xuyên lại khó hiểu có chút vui vẻ, dường như mình thật sự đã làm được một việc lớn đáng được khen ngợi.
Hắn đè khóe miệng xuống, biểu cảm trên mặt nhạt nhẽo, dường như không bị câu nói này của Ngôn Nghiên ảnh hưởng.
"Anh có thể giúp em chọn thêm vài quả chanh nữa được không nha?" Ngôn Nghiên được đằng chân lân đằng đầu, hàng mi dài chậm rãi chớp một cái, giống như thỉnh cầu, lại giống như làm nũng.
Hướng Hàm Lượng bên cạnh vừa hoàn hồn từ lượng thông tin khổng lồ, đã nghe thấy câu này, suýt chút nữa rớt cằm.
Vậy mà lại bảo Kỷ Giác Xuyên giúp chọn chanh, hắn không nghe nhầm chứ?
Giây tiếp theo, liền thấy Kỷ Giác Xuyên nhận lấy chiếc túi trong tay Ngôn Nghiên, cầm một quả chanh lên xem xét tỉ mỉ, dường như đang xem một bản tài liệu quan trọng.
Không bao lâu sau, chiếc túi đã được xếp đầy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)