Nghe Kỷ Giác Xuyên Nói Muốn Đi Siêu Thị Cùng Ngôn Nghiên, Dì Trương Lập Tức Tươi Cười Rạng Rỡ, Đồng Thời Cũng Yên Tâm Phần Nào.
Dì biết Kỷ Giác Xuyên thường xuyên bận rộn công việc vào cuối tuần, bây giờ lại bằng lòng bớt chút thời gian đi siêu thị cùng Ngôn Nghiên, xem ra Ngôn Nghiên trong lòng hắn vẫn rất quan trọng.
Sau khi ăn xong, Dì Trương dọn dẹp phòng bếp rồi về.
Kỷ Giác Xuyên vẫn đến thư phòng như thường lệ, chỉ là hôm nay Ngôn Nghiên không đi theo sau hắn nữa, mà một mình về phòng.
Trước khi đóng cửa thư phòng, hắn liếc nhìn bóng lưng Ngôn Nghiên đi vào phòng, sau đó mặt không cảm xúc đóng cửa lại.
Không đến phiền hắn càng tốt, đỡ làm hắn phân tâm.
Ngôn Nghiên không hề hay biết đi vào phòng. Hôm nay cậu không chọn đi thư phòng cùng Kỷ Giác Xuyên, là vì cậu định hoàn thiện thêm thông tin trên trang web livestream, nhân tiện thử hiệu quả livestream bằng máy tính.
Cậu lấy máy tính của mình từ trong vali ra, mở trang web livestream lên.
Đầu tiên là đổi avatar thành một con chim yến vẽ tay, lại xóa một số bài đăng không được nhã nhặn cho lắm, cuối cùng sửa lại cả phần giới thiệu bản thân.
Làm xong những việc này, cậu mở camera của máy tính lên, thử góc độ một chút.
Nếu dùng máy tính livestream, phạm vi quay được sẽ rộng hơn rất nhiều, độ nét cũng cao hơn điện thoại một chút.
Chỉ là rốt cuộc không phải camera chuyên nghiệp, chất lượng hình ảnh vẫn kém hơn một chút.
Ngôn Nghiên ôm máy tính xuống lầu đi đến phòng ăn, đặt máy tính lên tủ rượu, điều chỉnh góc độ một chút, đảm bảo có thể quay được mình và bàn ăn, lại quay nhất đoạn video thử hiệu quả.
Lúc này hắn mới nhớ ra mình quên bảo Dì Trương dọn dẹp phòng khách, nên tối nay Ngôn Nghiên vẫn phải ngủ phòng hắn.
Dì Trương cuối tuần phải về quê một chuyến, chuyện dọn dẹp phòng khách còn phải đợi đến tuần sau. May mà hai người ngủ chung một giường cũng không tính là quá chật chội, hắn cứ ngủ tạm thêm hai đêm nữa vậy.
Kỷ Giác Xuyên cầm quần áo đi vào phòng tắm. Vừa bước vào, liền chú ý tới trên kệ để đồ có thêm vài chai lọ.
Bình thường trên kệ để đồ chỉ có đồ của một mình hắn, thoạt nhìn có chút trống trải. Bây giờ bày thêm đồ của Ngôn Nghiên lên đó, ngược lại làm cho kệ để đồ chật kín.
Hôm qua hắn còn đang nghĩ xem Ngôn Nghiên có bày mỹ phẩm vào phòng tắm hay không, bây giờ nhìn một cái, trong mấy chai lọ đó dường như không có sự tồn tại của mỹ phẩm.
Phòng tắm vừa được Ngôn Nghiên dùng xong, trong không khí toàn là mùi thơm của sữa tắm, còn xen lẫn một tia hương thơm ngọt ngào.
Kỷ Giác Xuyên cầm chai sữa tắm của Ngôn Nghiên trên kệ xuống, đặt dưới mũi ngửi nhẹ vài cái, ngửi thấy mùi hương giống với mùi hương trong không khí.
Tuy giống nhau, nhưng không ngửi thấy làn hương thơm ngọt ngào thoắt ẩn thoắt hiện kia.
Vẻ mặt hắn đứng đắn, không cảm thấy hành động của mình có gì không đúng.
Hắn chỉ muốn biết Ngôn Nghiên dùng sữa tắm gì mà lại thơm như vậy, ngay cả khoảnh khắc vừa đẩy cửa phòng ra cũng có thể lập tức ngửi thấy.
Kỷ Giác Xuyên từ nhỏ đến lớn quen biết không ít người, nhưng chưa từng thấy ai trên người tỏa ra mùi thơm như Ngôn Nghiên.
Cố tình những mùi hương đó lại rất câu người, giống như vô số chiếc móc câu nhỏ xíu, móc lấy người ta kéo vào trong.
Sau khi đặt sữa tắm về chỗ cũ, hắn làm như không có chuyện gì tắm rửa xong đi ra, ngồi bên mép giường lau tóc.
Khóe mắt thấy Ngôn Nghiên đặt điện thoại xuống, dường như chuẩn bị sáp lại gần mình, động tác lau tóc của hắn khựng lại.
Chắc là phát hiện lúc trên bàn ăn tâm trạng hắn không tốt, muốn đến lấy lòng hắn đây mà.
Kỷ Giác Xuyên hừ cười một tiếng trong lòng, giả vờ như không phát hiện, tiếp tục động tác trên tay.
Tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại đột ngột vang lên. Ngôn Nghiên vừa nhích lại gần hướng Kỷ Giác Xuyên một chút, nghe thấy tiếng này lại ngồi lùi về, cầm điện thoại lên xem.
Kỷ Giác Xuyên lạnh mặt ném khăn tắm ra, nằm xuống giường.
Không chú ý tới sắc mặt đột nhiên lạnh như băng sương của người bên cạnh, Ngôn Nghiên mở tin nhắn ra, nhìn thấy tin nhắn trả lời của người nhắn tin WeChat cho cậu lúc ăn tối.
Trực Tiếp - Lạc Điệp: 【Sao không trả lời tin nhắn WeChat của tao?】
Ngôn Nghiên suy nghĩ một chút, trả lời hắn: 【Tại sao phải trả lời anh?】
Trực Tiếp - Lạc Điệp: 【? Mày nghỉ livestream làm não úng nước luôn rồi à】
Trực Tiếp - Lạc Điệp: 【Mấy hôm trước tao còn sang khu đời sống chửi một thằng ẻo lả, mày không đi cùng đúng là không đã ghiền】
Lông mày Ngôn Nghiên nhíu lại, cảm thấy cách nói chuyện của người đối diện này cậu không thích lắm. Nhìn thấy câu nói phía sau, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Cậu mím môi gõ chữ trên màn hình: 【Anh làm như vậy là không đúng.】
Vừa trả lời xong tin nhắn này, liền cảm nhận được Kỷ Giác Xuyên đang nằm bên cạnh trở mình.
Cậu vội vàng đặt điện thoại xuống: "Chồng ơi, em làm ồn anh ngủ sao?"
Kỷ Giác Xuyên nhắm mắt "Ừ" một tiếng, không nghe ra cảm xúc.
Điện thoại lại liên tục vang lên vài tiếng. Ngôn Nghiên chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, đặt lên tủ đầu giường, nằm vào trong chăn.
Công tắc đèn chính ở bên phía Kỷ Giác Xuyên. Ngôn Nghiên trước tiên bật chiếc đèn nhỏ đầu giường lên, sau đó một tay chống xuống giường, vươn tay đi với công tắc bên phía Kỷ Giác Xuyên.
Dưới tư thế này, cơ thể hai người không thể tránh khỏi việc dán vào nhau. Chỉ là đợi sau khi đèn tắt, Ngôn Nghiên rất nhanh đã lùi lại, giữ khoảng cách với Kỷ Giác Xuyên.
Kỷ Giác Xuyên vẫn nhắm mắt, nhưng không có chút buồn ngủ nào.
Hắn đang nghĩ, bình thường Ngôn Nghiên luôn thích dính lấy hắn, không kéo ống tay áo thì cũng nắm tay hắn, tại sao cứ lúc ngủ lại phải tránh xa hắn?
Diễn kịch cũng không diễn cho trót.
Người bên cạnh rất nhanh đã chìm vào giấc mộng. Kỷ Giác Xuyên mở mắt nhìn Ngôn Nghiên một cái, rồi lại nhắm mắt lại.
Không nghĩ nữa, lãng phí thời gian.
Sáng sớm hôm sau, tài xế đã đợi sẵn ngoài cổng sắt.
Ngôn Nghiên không đặt báo thức nên dậy hơi muộn. Đợi cậu chuẩn bị xong xuống lầu, Kỷ Giác Xuyên đã ngồi trong xe đợi cậu rồi.
Cậu vừa chỉnh lại quần áo vừa vội vàng đi ra cổng sắt. Đợi cậu bước ra khỏi cổng sắt, liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe con màu đen đỗ đối diện.
Sáng nay lúc cậu tỉnh dậy, Kỷ Giác Xuyên đã không còn trong phòng nữa, cũng không biết hắn đã đợi cậu trong xe bao lâu rồi.
Ngôn Nghiên vội vàng chạy tới. Vừa định kéo cửa xe ghế sau ra, thì bị một người gọi lại.
Người gọi cậu lại là một người đàn ông trung niên, ông nở nụ cười hiền hậu, mặc một bộ âu phục chỉnh tề.
"Ngôn thiếu gia, chào buổi sáng, tôi là tài xế của Kỷ tổng, Chú Triệu. Lát nữa cậu lưu lại số điện thoại của tôi nhé, sau này có việc gì đều có thể tìm tôi."
Ngôn Nghiên vừa kéo cửa xe ra, vừa mỉm cười gật đầu với ông: "Vâng, làm phiền chú rồi ạ."
Nói xong, liền ngồi xuống ghế sau.
Cảm giác chạm vào không phải là ghế ngồi mềm mại như dự đoán, mà là cơ bắp hơi cứng.
Cậu cứng đờ người, từ từ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt của Kỷ Giác Xuyên.
Ngẩn ngơ hai giây, mặt cậu mới "xoẹt" một cái đỏ bừng, luống cuống tay chân bò xuống.
Cậu vậy mà lại ngồi lên đùi Kỷ Giác Xuyên!
Đợi cậu luống cuống bò xuống, biểu cảm trên mặt Kỷ Giác Xuyên vẫn không hề thay đổi, dường như không để trong lòng.
Sau khi hơi nóng trên mặt tản đi, Ngôn Nghiên mới hậu tri hậu giác nghĩ lại. Vừa nãy sau khi kéo cửa xe ra cậu còn dừng lại lâu như vậy, Kỷ Giác Xuyên rõ ràng có thể gọi cậu lại, tại sao lại trơ mắt nhìn cậu ngồi xuống?
Giống như là cố ý vậy.
Cậu lén lút bĩu môi, bề ngoài lại làm ra vẻ rất lo lắng, nhoài người qua nhìn Kỷ Giác Xuyên:
"Chồng ơi, em ngồi lên làm anh đau không nha?"
Kỷ Giác Xuyên không nhìn cậu, đôi môi mỏng mím chặt, "Không có."
Chú Triệu trên ghế lái nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, cười ha hả quay đầu nhìn lại một cái.
Hôm nay ông nghe Kỷ tổng nói muốn đi siêu thị, còn có chút kinh ngạc. Bây giờ xem ra chắc là đi cùng vị Ngôn thiếu gia này rồi.
Hai vợ chồng quan hệ thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

