Nói rồi cô bèn đứng dậy phân phó cho Bích Nhu đang đứng ngoài cửa: “Làm phiền Bích Nhu mang hai hộ vệ tới đây đưa Ánh Tuyết cô nương vào nhà giam, nếu hai tháng sau nàng vẫn không nhận tội tất nhiên mọi oan khuất sẽ được rửa sạch.”
Bích Nhu nghe lệnh, đáp: “Vâng, thưa Mộ Dung cô nương.” – Cách thức ứng đối và xử lý công việc của Mộ Dung Ca khiến Bích Nhu được mở rộng tầm mắt. Thực sự là… quá bá đạo! Đã đến lúc Ánh Tuyết phải trả giá rồi.
Ánh Tuyết như ngồi trên đống lửa, ả đứng lên chỉ thẳng vào Mộ Dung Ca mà mắng: “Ngươi dám!”
“Nếu Thái tử đã tin tưởng giao cho ta việc này thì ta có quyền xử lý tất cả những kẻ trong vòng tình nghi, ngươi không được phép chống lại. Huống chi ở đây còn có Thái tử phi, ta sẽ không vô duyên vô cớ đổ oan cho ngươi.” – Mộ Dung Ca đứng dậy, trước tiên cô hành lễ với Lâm Thiện Nhã đang trầm tư suy nghĩ, sau đó mới nhìn thẳng vào Ánh Tuyết rồi nói rõ ràng.
Đối phó với kẻ tiểu nhân không cần làm quân tử, Mộ Dung Ca cũng không cần phân rõ phải trái, cô chỉ muốn tương kế tựu kế khiến Ánh Tuyết bị gậy ông đập lưng ông, một chiêu vừa rồi cô dùng có hiệu quả rất tốt.
“Thái tử phi…” – Sắc mặt Ánh Tuyết trắng bệch, ả không nghĩ Mộ Dung Ca lại kiên quyết tra ra đến cùng như vậy. Vạn lần không thể để đến tai Thái tử, ngài nhất định sẽ nhìn thấu mưu đồ của ả. Đến lúc này không còn cách nào khác, ả chỉ có thể đặt hy vọng hoàn toàn vào Lâm Thiện Nhã.
Lâm Thiện Nhã khép hờ đôi mắt, trầm mặc một lúc lâu nghe hai người đối đáp giao chiến, lòng nàng ngày càng lạnh đi. Mộ Dung Ca khiến nàng cảm thấy bị uy hiếp, có lẽ ánh mắt hèn mọn của nó khi còn ở hoàng cung Phong quốc chỉ là tỏ vẻ cho người khác thấy mà thôi. Nàng nhìn Ánh Tuyết và bắt gặp ngay đôi mắt đầy sự cầu xin chờ đợi, ánh mắt này khiến nàng hơi do dự.
Đôi mắt Mộ Dung Ca ngời sáng như ánh mặt trời, hai người bọn họ không tranh luận thêm nữa mà cùng nhau chờ đợi Lâm Thiện Nhã. Kỳ thực Mộ Dung Ca cũng không chắc chắn Lâm Thiện Nhã có đứng về phía mình hay không. Nếu ngay từ đầu nàng ta công bằng thì đã không để cho Ánh Tuyết có cơ hội hãm hại Như Băng, thế mà lúc này lại phủi tay coi như không quan hệ gì đến mình. Nhưng dù bây giờ Lâm Thiện Nhã có nói gì đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được kết quả đã định.
“Nếu việc này Thái tử đã giao cho Mộ Dung quản gia, bản phi cũng không tiện nhúng tay vào. Tất cả đều theo ý của Mộ Dung quản gia đi.” – Lâm Thiện Nhã suy nghĩ một lúc rồi nói với Ánh Tuyết và Mộ Dung Ca. Giờ nàng muốn giúp Ánh Tuyết cũng vô ích, Mộ Dung Ca dám làm như vậy hẳn nhiên đã có sự đồng ý của Nguyên Kỳ.
Lâm Thiện Nhã vừa dứt lời, Ánh Tuyết liền cảm thấy choáng váng, dung nhan xinh đẹp của ả trở nên tuyệt vọng. Lâm Thiện Nhã là chiếc ván cứu sinh duy nhất mà ả có thể bấu víu vào, nhưng không ngờ nàng ta lại phủi tay nhanh như vậy! Trong lòng ả vô cùng hối hận, nếu ả không chủ quan mà sớm đến gặp Lâm Thiện Nhã thì đã không tạo cho Mộ Dung Ca cơ hội này, cũng không khiến cục diện rơi vào bế tắc như hiện nay. – “Mộ Dung Ca, ta ở phủ Thái tử đã nhiều năm, lập được vô số công lao hiển hách, ngươi không có chứng cứ mà đã muốn giam ta vào chịu phạt, làm việc tắc trách như thế sao có thể khiến mọi người tâm phục khẩu phục?” – Ả tuyệt đối không chịu thua, không bao giờ!
Mộ Dung Ca nhíu mày, cô không muốn tiếp tục dây dưa với Ánh Tuyết, khóe mắt thấy Bích Nhu đã trở lại, theo sau là hai gã hộ vệ, cô trả lời lạnh nhạt: “Hai tháng sau tất có kết quả.” – Trong vòng hai tháng này cô sẽ giúp Ánh Tuyết được nếm thử cảm giác bị tra tấn hành hạ đến sống không bằng chết! Còn chuyện ả có thể rời khỏi nhà lao sau hai tháng hay không thì đó lại là một chuyện khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


