Hai mắt Mộ Dung Ca sáng ngời, đúng là một mỹ nhân hiếm có! Dù cô đã nhìn thấy rất nhiều người đẹp thẩm mỹ ở thời hiện đại, nhưng không ai đẹp như Lâm Thiện Nhã. Qua mấy tháng không gặp dường như Lâm Thiện Nhã có phần thay đổi, sự thay đổi này thật quen thuộc, hình như có hơi hướng giống với phong thái của Nguyên Kỳ, đây không phải là phu xướng phụ tùy sao?
(*) Phu xướng phụ tùy: chỉ cảnh đầm ấm, thuận hoà trong gia đình thời trước, chồng đề xướng việc gì, vợ cũng đều nghe và làm theo, ám chỉ vợ chồng sống cạnh nhau sẽ có cảm giác giống nhau.
Ánh Tuyết không giấu nổi vẻ đố kị trong mắt, trước đây dung mạo của ả đứng số một trong phủ, chưa từng có ai đẹp hơn ả. Nhưng từ khi Lâm Thiện Nhã xuất hiện, nàng ta không chỉ mang danh thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, mà còn có thân phận Thái tử phi cao quý, không ai sánh bằng, ả cảm thấy tự hổ thẹn mình không bằng người ta. Chỉ cần nơi nào xuất hiện Lâm Thiện Nhã, mọi ánh nhìn đều bị thu hút về phía đó.
Lâm Thiện Nhã âm thầm liếc qua vẻ mặt của cả hai, nàng thầm cười nhạt trước ánh mắt ghen ghét của Ánh Tuyết, chỉ là một nữ nô thấp hèn dĩ nhiên không thể so sánh với nàng, nhưng khi liếc tới Mộ Dung Ca, trong mắt cô không hề có vẻ đố kị, trái lại còn có ý như tán thưởng, ánh nhìn này khiến Lâm Thiện Nhã cảm thấy nghi ngờ, Mộ Dung Ca thật giỏi ẩn giấu!
“Đa lễ, đều đứng dậy đi.” – Lâm Thiện Nhã thanh tao ngồi xuống, ánh mắt quan sát hai nàng, phong thái rất ung dung.
Không hổ danh là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân! Nhất cử nhất động đều là phong tình vô hạn. Mộ Dung Ca thầm than trong lòng, đồng thời cũng thở phào một hơi. Có lẽ cách nói chuyện dễ chịu của Nguyên Kỳ hôm nay là do ảnh hưởng của tân hôn chăng? Nếu thật vậy thì cô phải cảm tạ Lâm Thiện Nhã rồi! Nếu không có nàng ta khiến Nguyên Kỳ trở nên mềm mỏng hơn thì hôm nay cô đã không qua ải dễ dàng như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


