Bích Nhu lập tức đáp lời: “Vâng.” – Nếu Như Băng lại bị người này vũ nhục thì đó cũng là số mệnh của nàng ấy. Dù nàng hay bất cứ người nào khác trong phủ Thái tử cũng sẽ không mạo hiểm để cứu Như Băng. Nhưng trực giác của Bích Nhu mách bảo rằng: Mộ Dung Ca không phải là kiểu người thừa nước đục thả câu, nàng ấy còn được Thái tử đối đãi đặc biệt nên rất có thể cũng là một người vô cùng đặc biệt chăng?
Mộ Dung Ca nhìn thấy một thoáng biến hóa trên gương mặt của Bích Nhu, hảo cảm của cô đối với cô bé này càng tăng lên nhiều hơn.
Vừa bước ra ngoài cửa biệt viện, Lưu Vân đã nhanh chân tiến lên đón cô, y thân là người học võ, lại có công lực cao cường nên nhĩ lực rất tốt, cho dù ở cự ly xa nhưng vẫn có thể nghe thấy đoạn đối thoại giữa Mộ Dung Ca và Bích Nhu. Nàng ấy ở trong phòng Thái tử Hạ quốc chỉ một lúc mà bước ra ngoài đã có thân phận khác – Quản gia của phủ Thái tử? Nàng ấy quyết định ở lại đây sao? Trong khoảng thời gian ngắn kia đã xảy ra chuyện gì? Lưu Vân không biết nên mở miệng hỏi Mộ Dung Ca thế nào, chỉ đành nhìn cô, chờ đợi một lời giải thích.
“Ta phải ở lại đây làm nô cho phủ Thái tử trong ba năm.” – Cô nhìn y cười nói, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
Ba năm là một khoảng thời gian không dài, cũng không ngắn, trong khoảng thời gian này chắc chắn sẽ có sóng gió xảy đến với cô, cũng có thể xuất hiện những chuyện phức tạp khiến cô đau đầu, nhưng cô chỉ cần lẳng lặng chờ đợi là được.
Lưu Vân nhẹ nhíu mày, nhìn cô muốn nói nhưng lại thôi, do dự mãi mới hỏi: “Ba năm? Đáng giá không?” – Vì một Mộ Dung Tẫn không máu mủ thân thích, và một Như Băng chỉ tiếp xúc qua đôi lần, có đáng hay không?
Mộ Dung Ca gật đầu không hề do dự, – “Tất cả mọi điều ta làm đều không thẹn với lương tâm mình.” – Tẫn Nhi đã từng bỏ qua cơ hội chạy trốn mà tới cứu cô từ trong tay Triệu Tử Duy, thứ tình cảm thiêng liêng này cô vĩnh viễn khắc ghi. Còn Như Băng, trong lúc cô gặp khó khăn tuyệt vọng nhất, nàng ấy là người đã chìa tay ra với cô, phần ân tình này cô mãi mãi không bao giờ quên. Nếu cô tuyệt tình, quên hết những tình nghĩa bọn họ đã dành cho cô, ích kỷ sống tự do cho bản thân mình thì cho dù có được sự tự do đó cô cũng không bao giờ được sống yên ổn với lương tâm của mình.
Sống luôn phải tự vấn lòng chi bằng sống mà không thẹn với lòng còn hơn.
Mộ Dung Ca có thể nhìn thấu đáo như vậy, chẳng trách Thái tử lại yêu mến nàng ta. Sau nhiều ngày ở chung, trò truyện tiếp xúc y đã đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nàng cho y cảm giác khác hoàn toàn với những nữ tử khác. Mặc dù có vẻ Mộ Dung Ca cũng xinh đẹp như bao mỹ nhân kia, nhưng nàng có nụ cười dịu dàng gần gũi, thân thiện hòa nhã với mọi người, và nàng còn có sự kiên định của riêng mình mà không để người nào tác động đến sự kiên định đó.
Một cô gái như nàng xứng để Thái tử yêu mến! Ngay lúc này đây Lưu Vân đã bắt đầu cảm thấy hối hận, nếu như lúc trước y không ngăn cản, khuyên Thái tử đuổi Mộ Dung Ca thì hôm nay có lẽ đã khác…
Mộ Dung Ca nhìn Lưu Vân như muốn nói điều gì đó. Vốn cô không định để y ở lại đây, Lưu Vân nên có sự nghiệp riêng của mình, đi làm những công việc trọng trách lớn lao chứ không phải quanh quẩn bên cạnh cô như lúc này. Nhưng thấy y kiên định như vậy lại khiến cô nuốt trở vào những lời sắp nói.
Mộ Dung Ca đi phía sau, tốc độ của Bích Nhu không nhanh cũng không chậm, mặc dù trong lòng nàng rất khẩn trương nhưng vẫn tỏ ra ung dung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)