Nàng gọi hắn là Thái tử Hạ quốc mà không phải Thái tử ư? Nguyên Kỳ khẽ chớp mắt, nàng thay đổi thật mau, nhanh như vậy mà đã chuyển đổi thân phận rồi.
Đợi một lúc vẫn không thấy Nguyên Kỳ đáp lại, Mộ Dung Ca ngẩng đầu, dần đứng thẳng lưng và nhìn hắn, nhẹ đảo tròng mắt, cô quyết định không quanh co lòng vòng mà trực tiếp mỉm cười đi thẳng vào vấn đề: “Thái tử Hạ quốc, ba tháng đặt cược đã kết thúc, thiếp thắng.”
Tất nhiên việc thắng cược này chẳng đáng là gì trong mắt hắn, nhưng hiện tại nó vẫn là thứ vũ khí duy nhất cô nắm được trong tay. Nếu đã quyết định đến đây, cô sẽ không bao giờ hối hận, chỉ cần Tẫn Nhi bình yên vô sự là được. Thằng bé cần phải sống thật tốt, bọn họ đều phải sống thật tốt!
Rồi sẽ có một ngày họ được khổ tận cam lai! Mộ Dung Ca không vội vã ăn miếng đậu phụ nóng, cô sẽ bước từng bước kiên định, vững chắc.
“Quả thực bản cung đã coi thường cô. Trong cuộc đặt cược này, cô đã thắng!” – Nguyên Kỳ rời mắt khỏi quyển sách, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Ca, giọng nói của hắn lành lạnh như một trận tuyết đầu mùa, không buốt tận xương, nhưng cũng không hề ấm áp. Có thể khiến Lan Ngọc ra tay giúp đỡ cũng đã làm hắn phải nể trọng cô thêm vài phần.
Ánh mắt của Nguyên Kỳ tuy tỏ vẻ bình thản trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi đồng tử đen láy kia là cả một hồ băng sâu không thấy đáy, có thể nhìn vào nhưng không thể tiến gần hơn nữa.
Mặc dù không muốn tới gần người đàn ông nguy hiểm này nhưng Mộ Dung Ca vẫn phải nhìn thẳng vào hắn, không để bỏ lỡ một thoáng giao động nào, lúc này đây quyền sinh sát đang ở trong tay hắn, cô chỉ là người bị động mà thôi, không có quyền lựa chọn, chỉ có thể im lặng chờ hắn đưa cho mình chút thông tin hữu dụng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)