Đương nhiên quốc khố lúc này vẫn đẫy đà, nhưng y hoàn toàn không muốn vì chiến giáp mà hao tốn nhiều tiền của như vậy. Hơn nữa, cho binh lính mặc bộ giáp này cũng chỉ có thể chống đỡ được một-hai lượt đâm, dù có bị trường mâu đâm mạnh cũng chỉ bị thương chứ không đến mức trí mạng, nhưng làm gì kiên cố đến mức ấy. Nếu quân địch dùng thứ binh khí bén nhọn, lại được tập luyện bài bản hơn thì thứ chiến giáp này chỉ là đồ bỏ đi.
Nhìn thấu suy nghĩ của Bạch hoàng đế, Mộ Dung Ca mỉm cười từ tốn: “Đương nhiên binh sĩ của nước ta hiện nay cũng có chiến bào, chiến giáp đấy, nhưng hẳn hoàng thượng cũng rõ chúng không có được sự cứng rắn cần thiết. Mong rằng hoàng thượng chớ để vì việc nhỏ mà mất đi việc lớn. Bộ chiến bào này thiếp sẽ lấy tròn hai lượng bạc.” – Giá gốc của ba món trên tổng cộng một lượng bạc, còn lại một lượng, trừ đi chi phí trả công cho thợ rèn và tú nương thì vẫn còn dư rất nhiều, có lẽ tiền lời cuối cùng sẽ được một con số khả quan.
Tất nhiên Bạch hoàng đế đang do dự, nhưng Mộ Dung Ca tin rằng số bạc này đối với y cũng chẳng đáng là bao, nếu chỉ có chút tiền bạc này mà cũng không bỏ được thì những binh lính vào sanh ra tử cho Bạch quốc biết trông chờ vào đâu đây? Nếu vậy, cho dù lần này có Lan Ngọc công tử tương trợ giúp họ chuyển nguy thành an, nhưng sau đó thì sao?
Bạch hoàng đế tỏ vẻ khổ sở, liếc nhìn Lan Ngọc công tử. Hiện giờ có công tử giúp đỡ, Bạch quốc chắn chắn sẽ vượt qua cửa ải khó khăn này, nhưng Bạch quốc vừa trải qua một lần chiến tranh, e rằng khó có thể chịu được đợt nào khác. Nếu muốn quốc gia dần dần mạnh lên, nhất định phải đi từng bước một, mà chiến bào chính là thứ binh lính của y cần nhất trong lúc này. Lòng thầm cân đo đong đếm, cuối cùng y đành cắn răng, gật đầu: “Được! Trẫm đặt năm vạn bộ!”
Nghe thấy câu nói này, Mộ Dung Ca rốt cuộc cũng yên lòng nở nụ cười, cô quay sang Lan Ngọc đúng lúc thấy y đang thất thần nhìn bộ chiến bào, không nghĩ nhiều liền thu lại ánh mắt. Giờ khắc này, lòng cô đang ngập tràn sự vui mừng nên không còn dư thừa tâm trạng để quan sát sự khác thường vừa xuất hiện ở Lan Ngọc.
Việc tiếp theo cô phải mau chóng sắp xếp cho đội ngũ thợ rèn và tú nương, năm vạn bộ không phải là một con số nhỏ, cần sắp xếp công việc một cách hợp lý, làm hết công suất để trong vòng hai tháng phải giao toàn bộ đơn hàng, có lẽ cần bồi dưỡng thêm cho nhóm thợ rèn và tú nương.
Lưu Vân thoáng thất thần, không ngờ Mộ Dung Ca lại có trí tuệ bậc này, trước đây hắn luôn cho rằng cô đeo bám lấy Thái tử, mang lại phiền phức cho người, nhưng đến bây giờ hắn mới phát hiện ra, với tài năng của mình, cô có thể ở bên cạnh và trợ giúp cho Thái tử.
Có điều… Hắn liếc nhìn Lan Ngọc, Lan Ngọc công tử và Thái tử Hạ quốc là những con người bí hiểm, không nghi ngờ gì nữa, họ chính là địch thủ lớn nhất của Thái tử.
Rốt cuộc thì ai là người đã nhờ công tử Lan Ngọc cứu Mộ Dung Ca?
Tiểu Thập lén bật ngón cái khen ngợi Mộ Dung Ca, gương mặt hắn nở nụ cười thuần phác khiến Mộ Dung Ca bất giác cũng mỉm cười theo.
Lan Ngọc ở bên này từ tốn thu ánh mắt lại, y nâng chén trà, dùng chiếc nắp gạt qua rồi tao nhã uống vài hớp. Phong thái bình thản như gió nhẹ mây trôi, khiến người khác ngơ ngẩn đến quên cả sắc mặt tái nhợt của y.
Mộ Dung Ca khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên nét châm chọc, Bạch hoàng đế không phải là một hôn quân, nhưng y cũng không có sự thông minh của một bậc minh quân. Y đã dựa dẫm ỷ lại vào Lan Ngọc công tử mà còn dám nghi ngờ.
Lan Ngọc vẫn bình thản uống trà như không nghe thấy câu hỏi của Bạch hoàng đế.
Bạch hoàng đế cũng cảm thấy câu hỏi của mình có phần thất thố, dù sao trước đây Lan Ngọc cũng đã từng giúp đỡ rất nhiều tiểu quốc khỏi nạn diệt vong. Nếu lúc này chỉ vì câu hỏi của hắn khiến công tử không vui mà bỏ đi, vậy chẳng phải Bạch quốc chỉ còn nước chờ chết hay sao? Rồi y sẽ trở thành thứ nô lệ để cho kẻ thù chà đạp. Thế nhưng kế hoạch chỉnh đốn quân đội và nghỉ ngơi nửa tháng thật lạ lùng. Tiến thoái lưỡng nan khiến sắc mặt y trở nên cực kỳ khó coi.
Mộ Dung Ca chỉ cảm thấy buồn cười, một vị vua không quả quyết, nửa phần khí phách vương giả cũng không có, quả nhiên là nỗi bất hạnh của bách tính, may mắn thay y không phải là một hôn quân, bằng không dân chúng Bạch quốc đã phải sống trong cảnh khốn cùng. Sau một hồi rầu rĩ, không còn lựa chọn nào khác, y chỉ có thể ỷ lại vào Lan Ngọc công tử. Biểu hiện này lại càng khiến Mộ Dung Ca thêm xem thường y.
Quả nhiên, tuy Bạch hoàng đế không đồng ý nhưng suy nghĩ hồi lâu vẫn không có biện pháp nào, hơn nữa y cũng muốn ỷ lại vào sự trợ giúp của Công tử Lan Ngọc, đành miễn cưỡng đáp: “Nếu Lan Ngọc công tử đã chắc chắn, trẫm tin tưởng ở công tử.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)