Trong đầu đã sớm có tính toán, nên chỉ cần bình tĩnh nói ra ý kiến đó là được. Nghĩ vậy, Mộ Dung Ca đứng dậy hành lễ với Bạch hoàng đế rồi bắt đầu mở lời: “Thiếp không am hiểu chiến thuật, lại càng không có tài cán xoay chuyển Càn khôn.”
Bạch hoàng đế cố nén giận, nếu cái gì cũng không biết thì còn lãng phí thời gian của y làm chi? Từ khi nào Lan Ngọc công tử lại làm việc thiếu cẩn trọng đến vậy? Đây là thời điểm nào mà lại đưa một nữ tử ra cho ý kiến, công việc của nữ nhân chẳng phải chỉ là mở hai chân đón nhận nam nhân tiến vào thôi sao? Nữ nhân thì biết chuyện gì trên chiến trường? – “Nếu Mộ Dung cô nương không có cách nào thì….”
“Tuy rằng không hiểu những thứ đó nhưng thiếp có thể chỉ ra nguyên nhân lớn nhất khiến quý quốc bại trận liên tiếp trước Trần quốc.” – Mộ Dung Ca từ tốn ngắt lời y, trên môi nở nụ cười nhẹ. Âm thầm quan sát sự biến hóa trên gương mặt của Bạch hoàng đế, Mộ Dung Ca khẽ thở dài. Lần này Bạch quốc có thể nhờ vào công tử Lan Ngọc để vượt ải, nhưng Bạch hoàng đế không phải là một vị minh quân tài giỏi, e rằng sớm muộn gì Bạch quốc cũng sẽ bị diệt vong. Có điều… Mộ Dung Ca liếc nhìn Lan Ngọc, cô có thể nhìn ra điểm này, hẳn y cũng đã sớm nhận ra điều đó. Nhưng….
Dường như cảm thấy cô đang nhìn mình, Lan Ngọc liền quay sang nhẹ mỉm cười, rồi lập tức thu hồi ánh mắt.
Trong lòng hoàng đế Bạch quốc đã sớm có định kiến nên chẳng mấy mong chờ lời nói của Mộ Dung Ca, y cũng không còn tâm tư đâu để đùa giỡn, liền thẳng thắn: “Mộ Dung cô nương xin nói thẳng.” – Nếu không phải nể mặt Lan Ngọc công tử thì y đã đuổi cô ra khỏi đây, chẳng để một nữ nhân như cô có cơ hội đứng trước mặt hắn khoa tay múa chân, nói xằng bậy.
Lan Ngọc vừa đưa chén trà lên miệng liền dừng lại, trong đôi con ngươi trong suốt của y lấp lóe thứ ánh kỳ dị, nhưng chỉ thoáng qua, sau đó y mỉm cười dịu dàng: “Nàng quan sát thật tỉ mỉ.”
“Cũng nhờ Lan Ngọc công tử chỉ điểm giúp mà thôi, nếu không có công tử giúp đỡ, thiếp nào nghĩ được tới những thứ này.” – Mộ Dung Ca nhẹ mím môi, đôi môi cười xinh như đóa phù dung thuần khiết đang hé nở, lộ ra vẻ đẹp tiềm tàng từ trong tâm hồn.
Bạch hoàng đế vừa nghe thấy do công tử Lan Ngọc chỉ điểm, lập tức cảm thấy phấn chấn hẳn lên, chưa cần Mộ Dung Ca nói ra, y đã sốt sắng hỏi tới: “Nếu cần phải thay đổi, không biết nên bắt đầu từ chỗ nào?” – Hẳn nhiên y không có được sự thông minh như tổ tiên của y, nhưng Bạch hoàng đế cũng không phải là một hôn quân. Y hiểu rằng, chỉ cần cải cách lại quân đội sẽ giúp Bạch quốc từ từ đứng lên, chỉ tiếc rằng Bạch quốc không có một người tài để vạch ra điều đó, mà tư chất của y cũng chỉ thường thường, có tâm mà không có tài. Y chỉ biết duy nhất một điều, khi có chiến tranh, muốn quốc khố được đẫy đà để phục vụ cho cuộc chiến, cách duy nhất chỉ có tăng thuế.
Mộ Dung Ca nhẹ đảo tròng mắt, cô trầm tư suy nghĩ xem nên làm cách nào cho toàn vẹn, cuối cùng cẩn trọng nói: “Thiếp cần hoàng thượng dán thông báo, chiêu mộ năm mươi thợ rèn, năm mươi tú nương (thợ may vá), và cung cấp cho thiếp một tòa nhà. Chỉ cần chuẩn bị đầy đủ những thứ trên, ba ngày sau thiếp sẽ cho hoàng thượng một kết quả mĩ mãn.”
“Thật sao?” – Bạch hoàng đế tỏ vẻ nghi hoặc, tuy lời nói của Mộ Dung Ca có vẻ chắc nịch, nhưng y vẫn cảm thấy khó tin, có thật chỉ cần thợ rèn và thợ may là sẽ thay đổi được cục diện không?”
“Ba ngày sau hoàng thượng sẽ được thấy kết quả. Tuy nhiên, tiền công của một trăm người này sẽ do thiếp tính toán, và tòa nhà kia cũng phải mất một thời gian thiếp mới có thể hoàn trả lại ngân lượng cho ngài.” – Mộ Dung Ca biết Bạch hoàng đế sẽ không tin, nhưng cô không hề tức giận, cô hiểu trong lòng người này nghĩ gì, chắc chắn y cho rằng nữ nhân thì có thể làm được cái gì, nhất là khi cô lại chỉ cần năm mươi người thợ rèn, năm mươi người thợ may.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)