Sắc mặt Mộ Dung Ca hơi tái, hai tay nắm chặt có chút khẩn trương và sợ hãi, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Trong lòng cô tự giễu cợt, vốn chỉ nghĩ trường hợp xấu nhất là bị Thái tử Phong quốc ham muốn. Có lẽ được Thái tử Phong quốc đưa đi lại là chuyện hay, sau này y rời hoàng cung du ngoạn giang hồ, cô cũng có cơ hội được tự do. Cảnh ngộ hiện giờ lại thành thế này!
Cho dù hôm nay cô không hiến nghệ, dựa vào khuôn mặt giống với Thái tử phi quá cố, chắc chắn Lâm Thu Thành cũng mở miệng xin cô với Triệu Tử Duy! Cả người cứng ngắc, cô khó khăn quay đầu nhìn về phía hắn.
Giờ phút này, ánh mắt cô mang theo vài phần mong đợi, có lẽ trong thế giới hỗn độn khó chịu khiến người ta muốn thoát khỏi này, sẽ có chút hy vọng nhỏ nhoi chăng.
Nguyên Kì liếc nhìn hai bàn tay nắm chặt của Mộ Dung Ca, ngón tay trắng nõn thuôn dài dần từ hồng đỏ chuyển sang tím tái. Sắc màu ấy đập vào mắt Nguyên Kì, dường như khiến con ngươi y cũng chuyển sang màu tím.
Đáy mắt Triệu Tử Duy tràn đầy kinh sợ nhìn Lâm Thu Thành, việc ông ta cất lời nằm ngoài dự kiến của hắn. Dù sao Lâm Thu Thành cũng là cha của Lâm Khinh Trần, tuy nhiên khi hắn nhìn thấy đôi mắt đầy dục vọng của ông ta lúc nhìn Mộ Dung Ca, ánh mắt trở nên sáng tỏ. Triệu Tử Duy hơi nghiêng đầu, bắt gặp Mộ Dung Ca nhìn mình, đôi mắt cô vô cùng bình tĩnh, không còn vẻ giả vờ hèn mọn như lúc thường, càng chẳng hề thấy nét giảo hoạt khi tính mưu kế. Cô chỉ lẳng lặng nhìn hắn, chờ hắn quyết định.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)