Nhìn thấy được người như ý muốn, Mộ Dung Ca lập tức cúi đầu, giả vờ hèn mọn như tất cả các cung nhân khác ở trong điện.
Hoàng đế Phong quốc vừa ngồi xuống, những lời ngợi ca, nịnh bợ liên tiếp vang lên.
“Các vị thái tử, hoàng tử đã không quản ngại đường xa đến đây khiến trẫm rất hài lòng! Hôm nay trẫm cố ý bày thịnh yến khoản đãi, các vị thái tử hoàng tử không cần câu nệ, cứ thoả thích uống rượu!” – Lâm Thu Thành giơ chung rượu lên, hào khí ngút trời, cao giọng nói.
Nhưng đáng tiếc, lời nói của lão cũng chỉ thu được một chút sự chú ý của mọi người, khiến họ nâng chung rượu lên uống một ngụm mà thôi. Trong lòng ai cũng hiểu rõ lão chẳng thể cứu vãn được tương lai của Phong quốc, bọn họ đến đây ngày hôm nay là vì sức hấp dẫn của việc, có thể lấy được mỹ nhân tuyệt sắc và mười tòa thành trì mà chẳng cần tốn công sức gì.
Lâm Thu Thành cũng không thèm để ý, uống qua vài chung rượu, lão phất tay, một nhóm ca kĩ ăn mặc hở hang từ cửa tiến vào trung tâm điện, bắt đầu múa điệu vũ quyến rũ mê người.
Ánh mắt mọi người đảo liên tục, lúc thì nhìn đám ca kĩ hở hang đang uốn éo nhảy múa, lúc lại liếc sang mỹ nhân tuyệt sắc Lâm Thiện Nhã.
Lâm Thiện Nhã biết tất cả khách khứa đang nhìn vào mình, đôi mắt khép hờ, trong lòng thầm giằng co. Đêm nay nàng trang điểm cẩn thận không phải muốn đoạt ánh mắt của tất cả mọi người, mà chỉ cần một mình Nguyên Kỳ mà thôi. Nàng vẫn luôn âm thầm quan sát y, nhưng y lại chẳng hề liếc mắt nhìn lấy một lần. Trước đó nàng còn thề với Lâm Khinh Trần rằng sẽ khiến Nguyên Kỳ yêu nàng, nhưng giờ nàng không dám khẳng định điều đó. Nguyên Kỳ là một nam nhân có ma lực hấp dẫn rất lớn, từ cách đây rất lâu khi lần đầu tiên nhìn thấy bức họa của y, nàng đã hồn siêu phách lạc.
“Nghe đồn Thiện Nhã công chúa tài mạo song toàn, hôm nay có thể để mọi người ngồi đây mở mang tầm mắt được không?” – Người vừa cao giọng nói là Thái tử Bạch quốc đang dán chặt mắt vào Lâm Thiện Nhã.
Nghe vậy, mi mắt Mộ Dung Ca khẽ giật giật, Thái tử Bạch quốc cũng có vài phần táo bạo thật. Sau màn múa của đám ca kĩ, lại dồn chú ý vào Thiện Nhã.
Lâm Thanh Nhã khẽ nhếch miệng, cảm thấy thật buồn cười: Thiện Nhã là giai nhân khuynh quốc khuynh thành, đoạt tất cả danh tiếng của nàng, nay lại bị so sánh với đám ca kĩ.
Vẻ mặt Lâm Thiện Nhã không hề có chút tức giận nào, ngay cả nhìn mặt Thái tử Bạch quốc nàng cũng không thèm. Bầu không khí trong điện trở nên yên tĩnh, có người thầm cười Thái tử Bạch quốc to gan lớn mật, còn phầm lớn mọi người đều mong chờ màn khoe tài của công chúa Thiện Nhã.
Dưới ánh nhìn của nhiều người, Thái tử Bạch quốc ý thức được vừa rồi mình hơi đường đột, xấu hổ nở nụ cười. Cũng không hổ danh là hoàng tử được hoàng đế Bạch quốc yêu quý nhất, suy nghĩ một lát đã tìm ra lý do chữa thẹn: “Đã mạo phạm rồi, bản cung cũng như mọi người đều yêu quý công chúa Thiện Nhã, tình huống cấp bách muốn nhìn thấy tư thái khuynh thế của công chúa một lần nên mới đưa ra yêu cầu trắng trợn như vậy. Tuy nhiên để cho màn múa của các ca cơ thêm phần thú vị, bản cung nghĩ ra một cách, chi bằng các khách quý từ các quốc gia phái người hiến nghệ có được không?”
Người của các nước hiến nghệ ư?
Tất cả đều nhướng mày, mục đích của họ đến Phong quốc để cưới Thiện Nhã làm vợ, nên chỉ mang mấy tỳ nữ thông phòng theo thôi, người tài nghệ vô song đâu thể tùy tiện dẫn đi. Lời đề nghị của Thái tử Bạch quốc thật đường đột.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
