Mộ Dung Ca nhẹ nở nụ cười, đúng như lời Triệu Tử Duy nói, nụ cười ấy quả thực như yêu ma đoạt đi hồn phách thế nhân. Nhưng lời nói tiếp theo của cô khiến hắn vô cùng ngạc nhiên. “Ta hay ghen, rất dễ ghen!” – Giờ phút này, có lẽ vì cô khác biệt nên mới làm cho hắn mất hồn, thực sự vì cô mà buồn vui, nhưng chỉ là lúc này mà thôi. Qua mấy năm nữa cô đã có tuổi, sắc đẹp tàn phai, còn hắn ngự trị trên ngôi cao bên người là vô số mỹ nữ, với tính cách không thể nhẫn nhịn trước dục vọng, hắn có còn yêu cô, nhớ đến cô nữa hay không?
Tuy cô đã động lòng nhưng không có nghĩa mất đi lý trí. Mục đích cô nói ra những lời này chính là muốn xem phản ứng và suy nghĩ của hắn.
Mộ Dung Ca có lòng kiêu hãnh của riêng mình, cô nhất định phải bảo vệ nó. Cho dù khắp thiên hạ không có người đàn ông vì cô mà buông bỏ quyền lợi tam thê tứ thiếp, cô cũng không bao giờ thỏa hiệp với số phận này. Cô tình nguyện sống độc thân suốt quãng đời còn lại!
Triệu Tử Duy không lý giải được lời nói của Mộ Dung Ca, hắn chỉ dựa vào trực giác mà cười nói: “Nàng vì bản cung mà ghen? Yên tâm, quay về Tề quốc ta nhất định sẽ cho nàng một danh phận vừa lòng, bất cứ ai cũng không thể lay động được địa vị của nàng ở trong lòng bản cung…”
Đáy mắt thoáng hiện lên nét thất vọng. Xem ra những ý nghĩ đó đã ăn sâu bén rễ trong đầu khiến hắn không hiểu được mong muốn thực sự của cô. Mộ Dung Ca khẽ chớp mắt, cản lời nói kế tiếp của hắn, “Thái tử đã nói chỉ mình ta có thể khiến chàng vui mừng, ta vui thái tử vui, ta buồn thái tử buồn. Chỉ có điều…”
Mộ Dung Ca còn chưa nói xong, Triệu Tử Duy đã ôm lấy eo cô nhảy vào bụi cây gần đó. Mới đầu Mộ Dung Ca còn kinh ngạc, nhưng chỉ một khắc sau cô đã thấy đứa trẻ khi nãy chạy tới, đôi chân ngắn của nó bước rất nhanh, gấp gáp chạy tới nơi nào đó.
Đôi tay nhỏ xíu của nó kéo theo một người đàn ông dáng dấp cao to, khí phách bất phàm.
“Cha mau lên, mẹ đang ở đó chờ chúng ta! Nhanh chân lên một chút!” – Đứa trẻ vừa chạy vừa nói.
Người đàn ông bị nó lôi đi chỉ cười hiền từ: “Phong Nhi, chậm lại nào.”
Lâm Khinh Trần thầm nghi ngờ: Vừa hồi cung được mấy ngày mà đã có người rục rịch muốn lợi dụng Phong Nhi để đạt được mục đích?
Trong lúc hắn đang nghi ngờ thì bọn họ đã đi đến chân đình, đứa bé lập tức buông tay Lâm Khinh Trần, chạy thẳng lên bậc thang , miệng hô: “Mẹ, Phong Nhi đưa cha tới rồi, mẹ, mẹ mau ra đây!”
Đứa trẻ hô vang nửa ngày nhưng trong đình vẫn không thấy bóng dáng của cô gái vừa dịu dàng ôm nó.
Đứa trẻ khóc lớn, quay người nhào vào lòng Lâm Khinh Trần vừa bước vào đình, “Cha! Không thấy mẹ, không thấy mẹ nữa!”
“Phong Nhi ngoan, đừng khóc!” – Lâm Khinh Trần nhẹ nhàng vỗ lưng của đứa trẻ, cố gắng dỗ nó.
Trong bụi cây gần đấy, Mộ Dung Ca khẽ đổi sắc mặt, cô nghiêng đầu dùng ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào gương mặt cau có của Triệu Tử Duy, cô mỉm cười, trong lòng đã hiểu, thì ra là thế!
Triệu Tử Duy biết Mộ Dung Ca rất thông minh, nhất định đã hiểu rồi. Hắn mím môi, nhìn về hướng Lâm Khinh Trần, đôi lông mày càng nhíu chặt.
Trên đường trở lại Vĩnh Đức cung, Mộ Dung Ca trầm mặc không nói lời nào. Cô cũng không tiếp tục nói về đề tài yêu đương giữa hai người. Trong thời loạn lạc phủ đầy khói lửa chiến tranh này mà cô còn muốn nói ra suy nghĩ đó của mình, nghe cứ như đang kể truyện tiếu lâm cho hắn vậy.
Lúc này, cô không muốn nói.
Triệu Tử Duy đang đi phía trước đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn Mộ Dung Ca, hắn thấp giọng hỏi: “Nàng tin bản cung chứ?” – Ý hắn là, hắn sẽ không lợi dụng cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

