Sắc mặt Lâm Thiện Nhã trở nên đông cứng, ánh mắt lạnh thấu xương như muốn nhìn xuyên qua lớp son phấn trên mặt Lâm Thanh Nhã.
Tất cả cung nhân trong điện đều kinh hồn bạt vía. Bọn họ biết rõ trong hoàng cung này có hai người tuyệt đối phải luôn chú ý, dè chừng sắc mặt là Thiện Nhã công chúa và Thanh Nhã công chúa. Cách chiến đấu của hai người này không phải lao vào sát phạt nhau, mà là đang trong lúc cười nói đã có gió tanh mưa máu.
Lúc này, cô cung nhân vừa vào bẩm báo mới run rẩy nói: “Nhị vị công chúa không cần tới Nghi Xuân các nữa ạ, Thái tử Hạ quốc và Thái tử Tề quốc đi đường xa mệt mỏi cần nghỉ ngơi, vì thế yến tiệc đón gió tẩy trần đã bị hủy.”
Hai người cùng kinh ngạc, không ngờ lại có biến cố. Quả thực các nàng đã không suy nghĩ thấu đáo, bọn họ đi đường xa mệt mỏi từ Hạ quốc, Tề quốc đến đây nên bây giờ muốn nghỉ ngơi, không tham gia yến tiệc là chuyện hết sức bình thường.
Ngay lập tức, vẻ tức giận trên mặt Thiện Nhã biến mất, nàng dùng tư thế tao nhã nhất ngồi xuống, cười nhạt: “Thì ra muội muội đã được phụ hoàng hứa sẽ gả cho Thái tử Hạ quốc.”
Lâm Thanh Nhã cũng ngồi xuống, hai gò má ửng hồng, ngượng ngùng cúi đầu. “Vâng, Thanh Nhã nghe danh Thái tử Hạ quốc đã lâu, sớm đem lòng ái mộ. Nghe nói lần này Thái tử Hạ quốc cũng sẽ đến đây, Thanh Nhã đã thỉnh cầu phụ hoàng và được người đồng ý. Sáng nay Thanh Nhã phái người đưa Thái tử Hạ quốc một bức thư, mong chàng thương tiếc Thanh Nhã.” – Thanh Nhã nói với vẻ chân thành tha thiết.
Thì ra nó đã xuất thủ nhanh vậy rồi. Hai bàn tay giấu dưới tay áo của Thiện Nhã nắm chặt lại, nụ cười tuyệt mỹ trên gương mặt không hề giảm đi, trái lại còn cười tươi hơn: “Muội muội thật có lòng. Nếu Thái tử Hạ quốc đồng ý nạp muội làm thiếp, ta sẽ tặng thêm hai lễ vật làm của hồi môn.”
Nhưng, kẻ ở trong cuộc cho rằng mình lợi dụng được người khác, mà không biết rằng mình đã nhập cuộc, trở thành một quân cờ bị người người xâu xé.
Phong vân thay đổi thất thường, gió nổi mây vần, một hồi thiên hạ đại loạn đã được định trước bắt đầu hé lộ…
-
Sau bữa tối, Mộ Dung Ca trở về tẩm điện [i](phòng ngủ)[/i] trong Vĩnh Đức cung, cô ở gian ngoài chờ hầu hạ Triệu Tử Duy. Gian ngoài và gian trong cách nhau không xa, nếu Triệu Tử Duy muốn sai cô làm gì, hắn chỉ cần nhẹ hô một tiếng là cô có thể nghe rõ. Điểm này làm Mộ Dung Ca rất tức giận, nếu đến đêm hắn gọi người đến thị tẩm, chẳng phải cô ở gian ngoài sẽ nghe thấy hết những âm thanh chân thực đó sao? Giả sử hắn nổi thú tính nhào vào người cô thì biết tính thế nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

