Lưu Ngữ Yên vô pháp diễn tả bằng lợi tâm trạng của mình lúc này. Nam tử một thân hắc bào, phong hoa tuyệt đại, tuấn mỹ đến cực điểm đang ung dung bước về phía Mộ Dung Ca. Đúng là nam tử trong thiên hạ này khó có thể bì được! Đồng thời khi chạm phải ánh mắt phẳng lặng, lạnh lẽo như băng tảng mùa đông khiến người ta muốn lập tức dập đầu phủ phục.
Nàng đến thở cũng không dám, chỉ sợ động tác thô lỗ của mình sẽ quấy nhiễu sự tôn quý của hắn, như thế là đại đại bất kính! Nhìn theo hắn mà chỉ cảm thấy bản thân càng thêm hèn mọn đáng xấu hổ.
Tiểu Thập lơ đãng nhìn qua vẻ mặt của Lưu Ngữ Yên, mi mày khẽ nhướng lên, tựa hồ Lưu Ngữ Yên này hơi bị để ý thái tử quá mức! Cho đến giờ Lưu Ngữ Yên vẫn chưa kết hôn, mà lại dùng ánh mắt thất thần như vậy nhìn một nam tử?
“Thiếp vừa qua trà lâu nghỉ một lát, cũng tiện mua sắm ít thứ nên về hơi trễ.” Mộ Dung Ca tươi cười giải thích. Vốn còn cho rằng phải đến tối hắn mới hồi phủ, không ngờ sớm như vậy đã về rồi.
Nguyên Kỳ khẽ giữ bờ vai nàng, nhẹ nhàng nhìn qua dung mạo diễm lệ của Lưu Ngữ Yên ở phía sau, song đáy mắt hắn duy chỉ độc mỗi Mộ Dung Ca, hắn trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Sau một hồi thất thần, Lưu Ngữ Yên nghe Mộ Dung Ca nhắc tới Lưu Tùng Nguyên liền hoàn hồn, vừa hay bắt gặp ánh mắt khó chịu của Tiểu Thập, gò má nàng đỏ lựng lên, cả người nóng ran ngượng ngùng cúi đầu. Không ngờ vừa rồi nàng lại bị hớp hồn, chỉ mải lo nhìn theo Hạ quốc thái tử mà không chú ý xung quanh vẫn còn rất nhiều người đứng nhìn mình!
Mà nói thật, căn bản nàng cũng không tin rằng trên đời còn có mỹ nam tuấn mỹ cực điểm đến độ không thể dùng từ ngữ bình thường để miêu tả được! Hạ quốc thái tử trước đây chỉ như một cơn mơ đến nghĩ nàng còn không dám, song hôm nay được gặp cứ như đã trải qua một giấc mộng dài!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)