"Mộc tỷ tỷ, mau cứu ca ca với!"
Mộ Dung Ca cúi đầu nhìn nữ tử đang quỳ dưới đất, đã hơn một năm không gặp. Bây giờ tái kiến, ký ức lại như trở về hơn một năm trước những tháng ngày hai người còn ở Lương quốc.
Dung mạo của thiếu nữ vẫn luôn chói mắt, chỉ là hiện tại đầu tóc có hơi hỗn độn, trên má vẫn còn đẫm những đường nước mắt ướt đẫm thương tâm.
Không biết Lưu Tùng Nguyên đã xảy ra chuyện gì mà Lưu Ngữ Yên lại sốt ruột như vậy? Còn đích thân đến Hạ quốc tìm nàng? Quan trọng hơn là, đó giờ Lưu Ngữ Yên không hề biết hình dáng thật của mình, sao chỉ nhìn một cái đã biết đây là nàng? Có thể do Lưu Tùng Nguyên đã nói hết việc của nàng với Lưu Ngữ Yên rồi.
Chỉ là với cơ trí của Lưu Tùng Nguyên sao lại để xảy ra bất trác được? Nàng lập tức đỡ Lưu Ngữ Yên dậy, “Chớ sốt ruột, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, muội hãy mau nói rõ ta nghe.”
Bây giờ Mộc tỷ tỷ là nữ tử được Hạ quốc thái tử sủng ái nhất, chỉ cần có Hạ quốc thái tử ra mặt, ca ca nhất định sẽ được cứu thôi.
Mộ Dung Ca nhíu mày lại, xem ra bây giờ Lưu Tùng Nguyên đang bị hãm trong hiểm cảnh rồi. “Sao lại như vậy?” Thân phận của Lưu Tùng Nguyên khá đặc thù, hành tẩu giữa các nước tuyệt đối không mấy ai dám động thủ với hắn. Hơn nữa, đó giờ Lưu Tùng Nguyên là một con người có mưu có trí, bằng không cũng không thể làm nghề mua bán binh khí trong bao nhiêu năm qua mà vẫn bình an vô sự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)