Nam tử một thân hắc bào đang đặt mình trên bàn thạch được dựng trong đình, dường như nơi nào có hắn, nơi đó đều hóa thành chốn nhân gian tiên cảnh. Tuấn nhan hoa mỹ bức người khiến nữ tử khắp thiên hạ tự cảm thấy xấu hổ, ở trước mắt hắn, các nàng đều hèn mọn như bụi đất, cam tâm tình nguyện để hắn vùi dậo dưới chân, chỉ mong được hắn ngẫu nhiên ngước mắt nhìn đến.
Đó giờ hắn vẫn chỉ thích mặc đồ đen, cũng như nhiều năm trước hắn vừa hồi cung vậy. Sự xuất hiện của hắn nhất định khiến thế nhân phải khiếp sợ! Không chỉ sở hữu dung mạo khuynh thế, nhất cử nhất động đều bao hàm quy phạm của bậc vương giả khiến người khác phải tình nguyện thần phục.
Nàng cố gắng áp chế sự kích động, ý đồ để bản thân trầm tĩnh hơn một tí không mất đi tư thái của bậc tiểu thư chốn khuê các, dáng người chân thành tiến vào trong đình.
"Thiếp bái kiến thái tử." Nàng khom người thi lễ, dáng người vô cùngthướt tha. Lúc ngẩng đầu, mặt mày một vẻ phong hoa trác tuyệt.
Cơ thể Thượng Quan Ngọc Nhi khẽ run lên. Từ khi định ra hôn ước đến giờ, hắn vẫn luôn giữ phong thái cự tuyệt người ở ngoài vạn dặn, tựa hồ với tất cả nữ tử đều như vậy, nhưng gần đây nàng mới biết, dường như duy chỉ có mỗi Mộ Dung Ca là không như thế. “Đúng vậy, lần trước gặp mặt, thiếp và Mộ Dung Trắc phi trò chuyện rất hợp nhau, cứ như bạn thân từ bấy lâu. Vừa vặn hôm nay có thời gian nên muốn đến thăm nàng một lần nữa.”
“Thượng quan tiểu thư quả có lòng.” Khóe miệng Nguyên Kỳ hơi nhếch lên lộ ra nụ cười lãnh liệt, lược hiển vẻ xa cách thấy rõ.
Thượng Quan Ngọc Nhi vội cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, trầm giọng nói thêm: “Thật ra thiếp cũng muốn gặp thái tử một lần để nói một vài chuyện.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


