"Thái tử, thật sự thiếp rất vui.” Nàng ngẩng đầu lên, vẻ mặt tươi cười như mặt trời đang tỏa nắng đập ngay vào mắt hắn. Nàng… Nguyên Kỳ nói không nên lời.
Một khi dỡ bỏ mọi sự phòng bị nàng như biến thành một con người khác, sẽ không còn dùng vẻ mỉm cười giả tạo hoàn mỹ để nhìn đời, thế nên hắn mới nói… nàng là một nữ tử rất đặc biệt. Đối mặt với một con người như vậy, Nguyên Kỳ không biết phải dùng một thái độ nào để yêu, để giữ lấy. Không, bằng mọi giá hắn sẽ giữ chặt lấy nàng, nàng là nữ tử duy nhất có thể cùng hắn đi suốt chặng đường còn lại.
Nàng hơi kiễng mũi chân, quyết định làm một việc mà ở kiếp trước, và kiếp này chưa từng làm qua.
Chủ động… hôn hắn!
‘Tác’ hôn? Hắn đùa à!
Hai gò má nàng đỏ lựng, trong vấn đề nam nữ gần gũi, nàng không khác gì một tên lính mới, duy chỉ một lần tình mê ý loạn mới có một đêm cuồng nhiệt như vậy, mảng ký ức đó vẫn còn khiến nàng xấu hổ không dám nghĩ tới nữa là. Sự mật thiết vào lúc này tuy có chút xa lạ nhưng cũng khiến người ta có chút vui sướng.
Nhưng đây là nàng ‘hiến’ hôn, tuyệt đối không phải ‘tác’ hôn! Hai từ này khác có một chữ nhưng ý tứ lại cách nhau một trời một vực! Sự liên tưởng của hắn có hơi táo bạo rồi đấy, có phải người cổ đại vẫn thường trần trụi mọi suy nghĩ như vậy?
Còn chưa kịp biện bạch, miệng nàng đã nhanh chóng bị chiếm thành đoạt đất, khẽ hé hai hàm răng nàng, lưỡi của hắn đã nhanh chóng tiến thẳng vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
