Có điều, khi chạm phải ánh mắt quen thuộc kia, hắn cũng có chút sửng sốt. Ánh mắt này nhìn rất quen. Đột nhiên nhớ lại lúc Khánh Lâm vương Tề quốc nhìn thấy Mộc cô nương đã rất kích động, khi đó hắn còn nghi ngờ, có phải Mộc cô nương cố ý che giấu dung mạo thật của mình. Hắn hơi ngộ ra, hình như ngày đó Khánh Lâm vương gọi Mộc cô nương là “Mộ Dung Ca? Là Mộc cô nương ư?”.
“To gan! Người từ đâu đến mà dám gọi thẳng tục danh của Mộ Dung Trắc phi?” Tỳ nữ theo cạnh Mộ Dung Ca nghe thấy liền quát lên.
Mộ Dung Ca nghiêng đầu, mệnh lệnh với tỳ nữ, “Người này là bạn tốt của ta, không được vô lễ.”
Lưu Tùng Nguyên hành tẩu giữa các quốc gia, gặp nhiều hiểu rộng, lại thông mi hơn người, hắn tự khắc hiểu được với thân phận bây giờ của Mộ Dung Ca, phần tình cảm trong hắn chỉ có thể áp chế dưới đáy lòng, hắn cười đáp lời: “Có thể gặp lại Mộ Dung cô nương là sự may mắn của tại hạ. Vừa vặn có chút việc muốn thương thảo với nàng.”
Thần sắc Mộ Dung Ca hơi trầm xuống, gật gật đầu: “Được, chúng ta vào dịch đình phía trước nói chuyện vậy.”
Trong đình,, Lưu Tùng Nguyên không dám quan sát quá kỹ Mộ Dung Ca nên chỉ có thể nhìn thoáng qua rồi thu hồi tầm mắt, trong lòng dấy lên muôn vàn suy nghĩ. Mộ Dung Ca đã từng có dung mạo xấu xí như vậy cũng có thể thu hút được hắn, huống hồ gì dung nhan thoát tục thanh lệ của nàng bây giờ. Tuy không thể nói là một trang khuynh quốc khuynh thành, thiên hương quốc sắc, song thứ khí chất thanh nhã đã cuốn hút người bên cạnh ngay khi tiếp xúc rồi.
“Lần này, tại hạ đến đây là muốn cùng thái tử thương nghị vụ mua bán binh khí. Mấy tháng nay nàng bặt vô âm tín, vốn dĩ tại hạ định cùng thái tử thương lượng sẽ bàn giao công trình vào năm sau. Tại hạ bôn ba mấy nơi nhưng cũng không tìm được xưởng binh khí nào chế tác ưng ý như của nàng. Không ngờ đến đây lại gặp được mộc… à Mộ Dung Trắc phi." Lưu Tùng Nguyên trầm giọng giải thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)