Ha ha, chẳng phải bọn họ đã từng nói sao, vị thái tử như thần thoại sao dễ dàng chết mất xác ở Tề quốc được? Chỉ một Long Nhạc sơn sao có thể làm khó thái tử của họ?
Nét tươi cười trên tuấn nhan của Lan Ngọc dần biến mất.
Nguyên Du có chút khó tin nhìn Nguyên Kỳ, không ngờ mạng hắn lại lớn như vậy!
Nguyên Kỳ tiến vào đại điện chính, khom người thi lễ với Nguyên Du, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt như vậy, khóe môi nhếch lên cười khẽ, “Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
“Ơn trên phù hộ, thái tử bình an vô sự! Thật đúng là phúc của Hạ quốc!” Quần thần đồng thanh.
Nụ cười trên môi Nguyên Kỳ vẫn điềm đạm như vậy, nhưng ánh vào trong mắt Nguyên Du và Lan Ngọc thì sắc bén cực điểm.
Nguyên Kỳ chậm rãi tiến về phia long ngai, đứng bên cạnh Lan Ngọc, trước mặt quần thần lấy ra một cây ngân châm, “Vật này chắc đại ca phải biết. Hôm đó nếu không có đại ca ra tay cứu giúp, nhất định một kiếm của ám vệ đã lấy mạng bản cung. Có điều, nội lực của đại ca quá thâm hậu, giết được ám vệ đồng thời cũng đâm thương bản cung.”
Lời này khiến mọi người đều ồ lên.
Đại hoàng tử đả thương thái tử ư?
Nguyên Du giận tái mặt, trừng mắt với Nguyên Kỳ, lạnh giọng nói: "Đại Hoàng tử học nghệ không tinh, làm thái tử bị thương chỉ là ngoài ý muốn."
“Cũng đã làm thái tử bị thương, bản điện hạ chối không khỏi tội, vì thế xin tự phạt cấm túc ba ngày vậy.” Giọng của Lan Ngọc rát mực bình tĩnh, không chút hoảng hốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

