Như Băng không thể giải thích được vì sao lúc này nàng ta lại cảm thấy Mộ Dung Ca trước mắt mình rất xa lạ, nàng ấy thông minh bản lĩnh lại tự tin như vậy, rốt cuộc Mộ Dung Ca muốn làm gì? Và Hương Lan muốn làm gì?
Bên trong thiên điện.
Hương Lan ngồi chờ trên ghế, vừa uống trà vừa quan sát khung cảnh xung quanh. Cung Thu Nguyệt không hổ là nơi Triệu Tử Duy đích thân ra tay, mỗi một chi tiết đều được làm tỉ mẩn, cẩn thận, nhìn qua thì nơi này có vẻ đơn giản nhưng từ chất liệu gỗ đến tất cả những thứ khác đều toát lên vẻ trân quý mà những cung điện khác không thể so sánh được.
Hương Lan âm thần siết chặt bàn tay, hốc mắt hơi ê ẩm. Những thứ Triệu Tử Duy cho Mộ Dung Ca nhiều đến mức không thể diễn tả bằng từ ngữ, càng không thể đem ra so sánh với bất kì thứ gì. Chỉ có nàng ta mới cảm nhận được từ sau khi Mộ Dung Ca xuất hiện, Triệu Tử Duy đã thay đổi đến mức nào. Trước đây hắn hết sức sủng ái nàng ta, yêu chiều hơn nhiều so với các phi tần khác và Hương Lan hiểu rằng những tình cảm đó của hắn đều là thật, nhưng khi Mộ Dung Ca xuất hiện, nàng ta cảm thấy do dự.
Cũng nhờ ngày hôm ấy ở trước mặt mọi người, Triệu Tử Duy vừa quát tháo vừa hất đổ chén trà nóng vào tay Mộ Dung Ca mới khiến lòng hoài nghi của nàng ta yên ổn trở lại, nhưng bây giờ khi nhìn thấy những thứ trân quý ở trước mắt, lồng ngực nàng ta như bị ai đó bóp chặt, nghẹn lại.
Đột nhiên cả người nàng ta run lên khi nhìn Mộ Dung Ca thanh nhã trước mặt, trái tim không khống chế được đập mạnh. Triệu Tử Duy không thích những cô gái ăn mặc diêm dúa và có cử chỉ tùy tiện, chẳng lẽ là vì…
Sắc mặt của Hương Lan hơi tái đi.
Mộ Dung Ca bước đến gần, thấy Hương Lan suy nghĩ nhập thần bèn nhíu mày, cất giọng đều đều: “Đã để Lan phi phải đợi lâu, chẳng hay Lan phi tới gặp bổn cung là có việc gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



