Triệu Tử Duy hạ lệnh đóng cửa cung Thu Nguyệt một lúc, không tiếp bất cứ ai, riêng đám cung nhân không được phép bén mảng đến gần phòng bếp.
Khi Mộ Dung Ca vào ở trong cung Thu Nguyệt, phòng bếp nơi đây không còn dáng vẻ hoang phế như lúc đầu, hầu như các bữa ăn đều do nàng tự xuống bếp nấu nướng, không cần nhờ đến đầu bếp trong cung.
Phòng bếp trong cung Thu Nguyệt rất lớn, dễ phải sánh ngang với ngự thiện phòng chính.
Lần đầu bước chân vào phòng bếp, Mộ Dung Ca đã vô cùng ngạc nhiên, nàng nghĩ có phải Triệu Tử Duy đã quá khoa trương rồi hay không? Chỉ một cái phòng bếp “nhỏ” này cũng làm lớn đến như vậy.
Những nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp được cung cấp hàng ngày, nên khi bọn họ đi vào tất cả đều có sẵn.
Nhìn mấy món ăn được bày ra trên bàn, Triệu Tử Duy lập tức gắp lia lịa như thể đã lâu rồi không được ăn no.
Mộ Dung Ca buồn cười: “Hoàng thượng, ngài chưa ăn tối sao?” Vừa nãy ăn nhiều bánh điểm tâm như vậy mà bây giờ hắn còn ăn ngấu nghiến thế này. May là hắn ăn nhanh nhưng mỗi động tác đều rất đẹp mắt, không hề thấy sự nhếch nhác nào trong đó.
Triệu Tử Duy uống một hơi hết chén canh, sau đó mới trả lời: “Bữa tối đó quá vô ích.” Mấy ngày nay hắn đều không ăn nhiều vào bữa tối, vì hắn thực sự không cảm thấy đói.
Mộ Dung Ca khẽ cong khóe miệng, nhẹ nhàng nói: “Vậy Hoàng thượng ăn nhiều thêm chút nữa đi.”
Ánh trăng dịu dàng soi sáng gương mặt xinh đẹp của cô gái trước mặt, hình ảnh tuyệt vời này của nàng thực sự đã chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng hắn, nụ cười dịu dàng của nàng khiến hắn thất thần.
Nếu như có thể, đời này hắn bằng lòng mãi mãi chìm đắm trong nụ cười xinh đẹp của nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

