Người kia mặc một thân áo lam, trong tay cầm một thanh đao hẹp dài, bản đao chỉ rộng bằng ba ngón tay, chuôi đao cực ngắn, hơn nữa không có phần che tay, thân đao nối trực tiếp với chuôi đao.
Võ giả sử dụng đao so ra ít hơn so với sử dụng kiếm. Lâm Minh chỉ nhìn lướt qua một chút, chuôi đao ngắn như vậy, cầm vung lên rất không dễ dàng, không có che chắn rất dễ bị kiếm của đối phương trượt theo thân kiếm chém thương tới tay. Thế nhưng, loại bảo đao theo cấu tạo này lại có một chỗ tốt, chính là có thể phát huy tốc độ đến mức tận cùng, với hy sinh phòng ngự làm cái giá phải trả để theo đuổi công kích nhanh chóng... Dám làm như thế, chứng tỏ đao thuật của thanh niên này rất mạnh.
E rằng thanh niên này còn lợi hại hơn nhiều so với Liễu Minh Tương! Lâm Minh thầm đề phòng trong lòng, tuyệt sẽ không vì lời nói kiêu ngạo của đối phương mà xem thường. Hắn trầm ngâm một chút rồi nói:
- Ngươi có chuyện gì sao?
- Không có việc gì, chỉ là muốn mở mang kiến thức một chút phong thái của tân sinh đệ nhất... Hả? Ta không nhìn lầm chứ, ngươi là tu vi Luyện Thể tầng hai à?
Liễu Minh Tương phụ họa nói theo. Kỳ thật hắn sớm đã hỏi thăm rõ ràng, Lâm Minh chỉ là thiên phú trung đẳng tam phẩm. Với loại thiên phú này, đặt ở bên ngoài Thất Huyền võ phủ xem như không tệ, nhưng ở trong Thất Huyền võ phủ cũng chỉ là tầng dưới chót. Hắn đưa ra câu hỏi này chính là cố ý kích động Lâm Minh.
- Ta thiên phú mấy phẩm, có liên quan với ngươi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

