Tuy rằng Lâm gia nội tình phong phú, nhưng một gia tộc muốn phát triển lâu dài cần phải tập trung tài lực, nên sản nghiệp gia tộc chỉ có thể truyền cho dòng chính, nếu không sảnp càng ngày càng phân tán, không cần tới mấy đời sẽ phân tán hầu như không còn, thì lúc đó gia tộc cũng chỉ còn trên danh nghĩa, thực tế đã suy vong.
Lâm Minh thuộc chi hệ dòng thứ, hơn nữa đã cách mấy đời, không có khả năng phân chia sản nghiệp, chỉ có thể thu xếp phụ trách kinh doanh. Từ nhỏ đến lớn, Lâm Minh không có tiếp xúc nhiều lắm với con cháu dòng chính của Lâm gia, cho nên vốn cũng không nhận biết hai huynh muội này.
Lâm Vũ nói:
Nghe xong hai huynh muội Lâm Vũ nói, Lâm Minh có phần ngẩn ngơ! Không nghĩ tới lại phát sinh một loạt chuyện này. Đối với Lâm gia, Lâm Minh thật ra không có lòng trung thành gì nhiều lắm, về phần đón gió tẩy trần, hắn lại càng không có hứng thú bao nhiêu.
Tuy nhiên Lâm Minh cũng biết, khẳng định cha mẹ rất hy vọng nhận được phần vinh quang này. Làm bậc cha mẹ, ai mà không hy vọng con cái vinh quang rực sáng, áo gấm về nhà?
Hơn nữa bậc cha mẹ quan niệm nặng về truyền thống, luôn luôn hy vọng có thể làm rạng rỡ tổ tông, con cháu đầy đàn, mà vinh dự hạng thứ nhất khảo hạch của Thất Huyền võ phủ này, quả thật đáng để Lâm gia kiêu hãnh hết đời này qua đời khác. Thiên Vận quốc từ trên xuống dưới, dân cư bảy ngàn, tám ngàn vạn, hạng thứ nhất khảo hạch của Thất Huyền võ phủ, tương đương với trúng tuyển Trạng Nguyên, thậm chí vì thế lập đền thờ cũng không khoa trương lắm.
Ý thức được những điều này, ngược lại trong lòng Lâm Minh sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn, có thể làm cho cha mẹ vui vẻ, dĩ nhiên luôn là hy vọng của kẻ làm con.
Lâm Minh nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

