Chó vẫn là chó, vừa rùng đùi đắc ý niệm chú, vừa múa may hai cái chân chó phải, trên mặt chó còn treo vẻ tươi cười dâm dãng, tình cảnh như thế đúng là khiêu chiến cực hạn thị giác của Lâm Minh.
Thân lô phát ra ánh sáng trắng càng ngày càng thịnh, chấn động cũng theo đó mãnh liệt lên, dường như muốn bay ra khỏi bãi đá vậy.
Lâm Minh nhìn thấy vậy ánh mắt lập tức sáng lên. Chó xù không phải mở lô, mà là muốn thu toàn bộ Càn Khôn Dung Nhật lô!
- Ngươi... Thật sự có thể thu Càn Khôn Dung Nhật lô?
- Vô nghĩa!
Chó xù tuy rằng rõ ràng có chút không kiên trì được, nhưng mà vẫn cố gắng làm ra vẻ khinh thường trên mặt, cười nhạo Lâm Minh:
- Cũng... Không xem... Bản thánh là ai?
Nhìn chó xù mặc dù nói chuyện rất là khó khăn, nhưng cũng phải cắn răng giả ngu, Lâm Minh gáy đầy mồ hôi, tên này, đúng là như lời nó, là lão yêu quái đã sống mấy vạn năm?
Lâm Minh cũng không kịp nghĩ đến những điểm này, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Càn Khôn Dung Nhật lô đang liên tục chấn động, hô hấp ngưng trệ, chó xù này hiển nhiên và Ma Đế có quan hệ mật thiết, thậm chí rất có thể là thú khế ước của Ma Đế, nếu nói như vậy, thực lực chó xù cũng phải là cấp đại năng, có thể thu được Càn Khôn Dung Nhật lô cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng mà Lâm Minh không thể tưởng được chó xù muốn Càn Khôn Dung Nhật lô để làm cái gì, một cái linh hồn thể muốn có một cái đan lô thì có lợi ích gì? Trừ phi nó đem bản thân dung nhập vào trong bảo khí trở thành khí linh của bảo khí.
Chẳng lẽ chó xù muốn làm khí linh?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


