- Ai?
Trong nháy mắt đó, Lâm Minh hồn bay phách lạc, hắn nhảy vọt ra xa, xoay người chắn ngang Đại Hoang huyết kích trước ngực!
Đây chỉ là phản ứng bản năng, hắn cũng biết rõ, tùy tiện một lão quái trở về cũng có thể nhấc tay giết hắn!
Nhưng ở đằng sau lưng hắn, cửa hang trống rỗng, không có một bóng người.
Lâm Minh toát mồ hôi lạnh, trong lòng cảnh giác cực điểm.
Cảm giác mở ra hết, vẫn không thấy một bóng người.
- Ngươi...
Đầu óc Lâm Minh nhanh chóng xoay chuyển, bản thánh?
Trong những lão quái Mệnh Vẫn kia không một ai tự xưng là bản thánh, xưng hô cuồng vọng như thế, chỉ có cường giả phong hoàng mới dám tự gọi như vậy!
Giọng nói già nua này vang lên trong đầu mình, đây hoặc là chân nguyên truyền âm, hoặc là... Âm thanh vốn phát ra từ tinh thần chi hải của mình!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

