Thấy hai bộ khoái cầm lấy sợi dây đi tới đây, Lâm Minh lắc lắc tay áo, lạnh lùng nói:
- Các ngươi trói thử một chút, một khi trói, tất nhiên không thể dễ dàng tháo ra được a.
- Tháo ra! Ngươi ngu ngốc còn muốn tháo ra, một khi trói lên ngươi tựu vĩnh viễn đừng nghĩ sẽ có thể tháo ra, ha ha ha!
Vương Nghĩa Cao nghe Lâm Minh nói ra lời nói ngu ngốc như vậy, đắc ý vênh váo cười to, song chợt lại nghĩ tới hắn đang ở trong thân phận “người bị hại” mà cười như vậy có chút không tốt, hơn nữa những lời này rõ ràng có chút ám chỉ muốn giết chết người ở trong lao...
Quả nhiên Vương Nghĩa Cao quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Triệu Minh Sơn đang dùng sắc mặt có chút khó coi nhìn mình. Vương Nghĩa Cao vội ho một tiếng, ngượng ngùng nói:
Lời nói của Lâm Minh không nhanh không chậm, chữ chữ chém tâm lý, cho dù là Triệu Minh Sơn đã gặp qua rất nhiều tình huống, cũng là trong lòng trầm xuống, tiểu tử này, có mấy phần can đảm, lúc này còn có thể trấn định như vậy, hắn có nơi để dựa vào hay sao?
Triệu Minh Sơn nhìn Lâm Minh, cảm giác chuyện ngày hôm nay không thể kéo dài, cả giận nói:
- Bản quan làm việc, không tới phiên ngươi bình luận, trói lại cho ta!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

