Trong lúc nhất thời tiếng kêu rên thảm thống bên tai không dứt, những tiểu lâu la này quả thực là đất bùn dễ nhào, một côn liền nằm trên mặt đất rên rỉ, bộ dáng hấp hối.
Thấy một màn như vậy, Lâm Minh có chút hết chỗ nói, vừa rồi hắn đảo qua căn bản không sử dụng nhiều khí lực, cho dù kém cỏi hơn nữa cũng không đến mức như vậy.
Lâm Minh nhìn Vương Nghĩa Cao, lạnh lùng nói:
- Lá cây cho dù rớt, diệp mạch của gió cũng có thể thấy được rõ ràng, một gã võ giả thành tựu há lại không có cốt khí? Ngươi không chỉ một... Mà... Hai, ba lần hãm hại ta, ta đã nhẫn nhịn ngươi hai lần, lần thứ ba nhịn nữa, ta tập võ để làm gì?
Lâm Minh nói xong thân mình lắc một cái, trong nháy mắt đi tới trước mặt Vương Nghĩa Cao, Vương Nghĩa Cao lập tức dựng thẳng lông tơ lên, lúc này trong lòng hắn trong chỉ có một ý niệm, Lâm Minh này, hắn điên rồi! Ngay cả chính mình đều dám đánh!?
- Ngươi dám! Cha ta phải... A!
Hét thảm một tiếng, Lâm Minh đánh trúng một quyền vào bụng Vương Nghĩa Cao, một quyền này hắn dùng ám kình, tuy rằng hắn không đạt tới cảnh giới Luyện Lực Như Tơ, nhưng từng bước cương nhu hợp nhất hắn vẫn làm được, ám kình một quyền này truyền đến lục phủ ngũ tạng Vương Nghĩa Cao, Vương Nghĩa Cao phun ra một ngụm máu tươi.
Rồi sau đó Lâm Minh lật tay, nhắm ngay hai má Vương Nghĩa Cao, dương tay bốp. Từng cái tát vang lên liên tiếp, đánh trúng má phải Vương Nghĩa Cao, thân thể Vương Nghĩa Cao lập tức giống như một cái con quay giống nhau bay lộn lên, phù phù một tiếng ngã trên mặt đất, mắt nổ đom đóm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

