Ở trong thế giới Luân Hồi, đã mất đi khái niệm thời gian, Lâm Minh chỉ là đi qua, xem qua, khắc ghi mọi thứ sâu vào trong đầu.
Mỗi một lần Lâm Minh đối mặt với lựa chọn, hắn đều phải đối mặt với nhân sinh hoàn toàn khác.
Lâm Minh nhìn thấy mình tiến lên vùn vụt, cũng nhìn thấy mình sa sút nghèo túng.
Hắn nhìn thấy được những thê tử tương lai khác nhau, con cái khác nhau.
Ở lại Thiên Vận quốc, trở thành phủ chủ Thất Huyền võ phủ, kết thành vợ chồng với Tần Hạnh Hiên đã trở thành Thất Huyền sứ, con đàn cháu đống, xây dựng đệ nhất gia tộc Thiên Vận quốc...
Ở lại Nam Cương, lấy hai tỷ muội Na Y, Na Thủy làm vợ, xây dựng lại bộ lạc họ Na, trở thành vua của Nam Cương...
“Quá khứ là ‘nhân’, hiện tại là ‘quả’, nhân quả nối liền, chính là một lần lại một lần luân hồi”.
Lâm Minh lĩnh ngộ được ngày càng nhiều, tâm võ đạo của hắn không còn như trước, chỉ là chấp nhất vô cùng đơn giản kiên quyết, mà ngày càng phức tạp, bao hàm ngàn vạn.
...
Ở ngoài Vu Thần tháp, Na Y Na Thủy đã chờ đợi năm ngày năm đêm...
Kỳ thật từ ngày thứ hai, Na Y đã không ôm hy vọng, chỉ sợ Lâm Minh đã chết ở trong Thần quốc, bằng không sao lại đi lâu như thế.
Trước đó, Na Y tuyệt đối không ngờ tới Lâm Minh sẽ chết.
Một thiên tài vốn sẽ kinh diễm Nam Cương, cứ thế mà ngã xuống...
Sau khi mất đi hy vọng, Na Y không nói được là cảm giác gì, tiếc hận, thương tiếc, còn có một chút khó chịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


