Lâm Minh bình ổn tâm tình, lấy ra hai viên Chân Nguyên thạch tinh thuần, bắt đầu ngồi khôi phục thể lực, đồng thời bôi Tục Cân Sinh Cốt cao lên hai tay.
Vừa nãy hai tay của hắn gãy xương, máu thịt nhầy nhụa, loại thương thế như vậy, võ giả bình thường không tốn mười ngày nửa tháng sẽ không thể khỏi hẳn được. Nhưng sức khôi phục của Lâm Minh rất mạnh, cộng thêm một lạng Tục Cân Sinh Cốt cao giá trị ngàn vàng, không quá hai canh giờ, cánh tay đã khôi phục hoàn toàn.
Còn lại một canh giờ, Lâm Minh khôi phục chân nguyên và lực lượng đến đỉnh phong, cũng điều chỉnh tâm cảnh tới trạng thái tốt nhất, cuối cùng bắt đầu khảo nghiệm tầng thứ bảy.
Hào quang lóe lên, Lâm Minh tiến vào một mảnh thế giới màu trắng sáng, vô số cảnh tượng vặn vẹo chầm chậm hình thành.
Tuyệt đối không ngờ tới là cảnh tượng thế này.
Sáu tầng trước, mỗi cảnh tượng đều tương ứng với tên của nó. Ví dụ tầng thứ nhất Địa Ngục giới tương ứng với Huyết trì, tầng thứ hai Ngạ Quỷ giới tương ứng với Hoàng Tuyền, tầng thứ ba Sinh Súc giới tương ứng với hoang dã, tầng thứ tư Vu Nô giới tương ứng với sân giác đấu...
Vốn Lâm Minh cho rằng, tầng thứ bảy là Vu Thần giới, hẳn là tương ứng với không gian Thần Vực mới đúng.
Nhưng không ngờ tới, hắn lại đi vào một thành trì ở giới người phàm, ở bên cạnh Lâm Minh là đám đông náo nhiệt qua lại. Người bán rong gánh hàng, trẻ con chơi đùa, cùng với không khí có bụi đất cùng mùi hoa hòa lẫn nhàn nhạt, tất cả đều giống như chân thật.
Mà những thứ này cũng không làm Lâm Minh giật mình, làm hắn giật mình chính là chỗ hắn đang ở.
Hắn đứng trên một tòa tửu lâu trang hoàng tỉ mỉ, nhưng có chút cổ xưa.
Ngói lưu ly không sáng bóng, cột trụ sơn đã phai màu, cửa sổ lầu các gỗ đã cũ, bậc thềm hơi vểnh lên, mọi thứ đều tỏa ra mùi vị năm tháng nhàn nhạt...
Lâm Minh quá sức quen thuộc tửu lâu này, từ khi hắn hiểu chuyện, hắn chạy tới chạy lui lớn lên ở tửu lâu, nghe người giảng sách nói chuyện nghe nghệ nhân lưu lãng ca hát, nghe những vị khách chơi cờ, đòi kẹo với những khách quen.
Chén trà, mứt quả, tiểu nhị vác chiếc khăn bên vai, đồ ăn ngào ngạt từ tay mẫu thân làm ra, tất cả mọi thứ đều giống y như trí nhớ.
Nơi này... Là nhà của hắn.
- Thanh Tang thành, tửu lâu Lâm gia. Nơi ta sống mười mấy năm, ta... Làm sao ta tới được đây?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


