Lâm Minh cười hiền hòa, vừa chém cây cỏ, vừa dùng chân nguyên truyền âm hỏi ngược:
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng, nếu ta không giao hai thanh đao này cho bọn họ, ta mới có thể chạy trốn dưới tay bọn họ?
Na Y hơi khựng lại, đúng vậy, Lâm Minh chỉ là một võ giả Dịch Cân kỳ mà thôi, cho dù nam nhân trọc đầu và năm nhân mặt khỉ dùng tay không, Lâm Minh cũng không phải là đối thủ của bọn họ.
Tuy nhiên, Lâm Minh có thể nói ra lời này, ít nhất hắn không ngốc mà về nhà, Na Y trầm mặc một lúc lâu nói:
- Vậy ngươi muốn làm cái gì? Làm lơ bọn họ? Việc này có ý nghĩa sao?
Lâm Minh nói:
- Có ý nghĩa hay không ta cũng không rõ lắm, nhưng cũng phải nếm thử, lại nói tiếp, chẳng phải giống như ngươi lúc đó sao, luôn để bọn họ chỉ đường, ta vốn còn tưởng trọc đầu và mặt khỉ biết cái kia là cổ tích, trông chờ bọn họ dẫn đường, bây giờ mới biết, thì ra người dẫn đường là ngươi, chắc là bọn họ ép buộc ngươi đi, chẳng lẽ ngươi còn trông chờ, sau khi bọn họ lấy được bảo vật sẽ buông tha tỷ muội ngươi?
Môi Na Y hơi lệch một cái, những lời Lâm Minh nói đương nhiên nàng cũng nghĩ tới, nàng lạnh lùng nói:
- Chuyện này không cần ngươi quan tâm!
- Ta đương nhiên phải quan tâm, ta chỉ sợ ngươi nhất thời nghĩ quẩn, mang theo nhóm ta đi vào bẫy rập nào đó có đi mà không có về, tính toán ngọc đá cùng nát, ta đây cũng bị chết oan.
Na Y nói tới đây, cũng không hề nói nữa, hai lời thề độc, là bí mật trong lòng nàng, vốn tuyệt đối không nói với một người xa lạ. Nhưng mà bây giờ, mệnh nay sống mai chết, hai lời thề độc này làm sao hoàn thành?
Lâm Minh trong lòng vừa động, có chút kinh ngạc quay đầu lại liếc Na Y một cái. Lại thấy cô gái non nớt này lặng lẽ quay đầu nhìn về phương xa, nhìn dáng người còn chưa hoàn toàn phát dục, mặc dù cưỡi ngựa cũng chỉ khiến tầm mắt ngang với ngọn cây cỏ mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


