“Mặc kệ hắn là ngốc thật hay giả ngu, một tên tiểu tử Dịch Cân kỳ, có thể gây ra sóng gió gì, chỉ cần luôn theo dõi hắn, làm hắn không có cơ hội dùng Truyền Âm phù, hắn sẽ không còn cách nào. Đi tiếp nửa ngày, sẽ vượt qua phạm vi Truyền Âm phù bình thường, đến lúc đó hắn chính là thịt trên thớt, muốn cắt thế nào cũng được”.
Nam nhân mặt khỉ nghĩ, nói:
- Tiểu huynh đệ, ta họ Chu, đây là huynh đệ của ta, ngươi gọi hắn “đầu trọc” là được rồi.
Na Y mặt không đổi sắc đi đổi ngựa, đối với Lâm Minh, nàng chỉ có thể thở dài trong lòng.
Không biết thiếu niên này nghĩ như thế nào, hắn ngốc hả? Hay là vô tâm vô phế, lạc quan mù quáng đến mức độ này?
Hắn thật nghĩ rằng Nam Cương Song Sát thành công rồi sẽ bỏ qua cho hắn ư.
Tuy nhiên hiện giờ Na Y cùng muội muội của nàng còn khó bảo toàn vận mệnh, làm sao có lòng dạ đi lo cho người khác...
Nhóm người Lâm Minh năm người, cưỡi ngựa núi chân thấp chạy nhanh. Loại ngựa này dù tốc độ không nhanh, nhưng sức chịu đựng vô cùng tốt, hơn nữa trèo đèo lội suối như đi trên đất bằng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


