- Hợp Hoan thần công, cũng chỉ thế mà thôi.
Lâm Minh khẽ lắc đầu, công pháp như thế lại cũng dám xứng được với một chữ “thần”, thần công này thật đúng là không đáng tiền.
Trương Quan Ngọc cường đại là không giả, nhưng sự cường đại của hắn là dựa vào tu vi cảnh giới Luyện Cốt mang đến sức áp chế. Mà về phần Hợp Hoan thần công, công pháp này cô đọng chân nguyên tuy dày đặc nhưng cũng không tinh thuần.
Có lẽ là bởi vì thải bổ quá nhiều khiến cho trong cơ thể lẫn vào chân nguyên không tinh thuần, lại không thể hoàn toàn luyện hóa cho nên mới như vậy.
- Lớn mà không cứng, hoa mà không quả.
Lâm Minh trong lòng rất nhanh làm ra phán đoán, dùng thủ pháp Luyện Lực Như Tơ thoáng cái liền chấn nát!
- Lâm Minh, ngươi cười nhạo ta không thể đột phá Hợp Hoan thần công tầng thứ hai. Không sai, hiện giờ cảnh giới của ta quả thật chỉ là Hợp Hoan thần công tầng một đại thành, ta muốn xem xem, Hợp Hoan thần công tầng một đại thành của ta này, ngươi lại có thể đối phó được mấy phần?
- Tiếp ta một kiếm, Tiêu Hồn Trảm!
Trương Quan Ngọc quát lớn một tiếng, trường kiếm phủ kín một tầng hào quang màu huyền ngọc, dường như bị ngọn lửa nung đỏ, hóa thành một chuỗi ảo ảnh đâm thẳng đến Lâm Minh.
Một kiếm này nhìn như tốc độ không nhanh nhưng mà lại trong giây lát tới nơi, mang đến cho người ta một loại cảm giác không gian rối loạn, kiếm quang vô cùng sắc bén đồng thời dung hợp khí thế quỷ dị của Hợp Hoan thần công, cùng với tốc độ Trương Quan Ngọc vẫn lấy làm kiêu ngạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


