Chương cuối Mộng Hồn Tiên Khúc!
Nghe được Băng Mộng nói vậy thì người ở đây đều ngừng thở, thời điểm đấu với Hành Si thì Băng Mộng từng nói qua, Mộng Hồn Tiên Khúc tấu xong Hành Si phải thua không thể nghi ngờ, như vậy chương cuối của Mộng Hồn Tiên Khúc tất nhiên có uy lực to lớn cực điểm.
Khúc nhạc này Mộng Hồn Tiên Khúc là sát phạt chi âm, lại quy về bình thản, chương cuối mộng hồn không có khí thế to lớn khôn cùng, bễ nghễ thế gian, ngược lại trở về yên lặng, trong lúc nhất thời tiên khúc mạnh mẽ, vô số óng cánh hoa óng ánh bay múa, tóc dài Băng Mộng bay múa, trên bờ vai Băng Mộng một thân váy màu xanh da trời, xếp bằng ở trên đất, một khắc này hóa thành vĩnh hằng.
Đúng lúc này một đạo tinh thể màu đen thần bí, sau lưng Băng Mộng chậm rãi hiển hiện ra, càng lúc càng lớn, chương cuối của Mộng Hồn Tiên Khúc cuối cùng hóa thành tinh thể, một hư ảnh tinh thể hình tứ giác có sáu mặt, nhìn qua không chút thu hút, nhưng mà nhìn thấy nó thì tâm thần Lâm Minh rung động.
Nó dĩ nhiên là ma phương!
Băng Mộng vào lúc này triệu hồi hư ảnh ma phương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


