Dưới lôi đài, Hành Si yên lặng chú ý Lâm Minh cùng Băng Mộng chiến đấu, chắp tay trước ngực. Nhẹ niệm một câu phật hiệu, Hành Si vốn cảm giác lúc chiến đấu với Lâm Minh có kỳ quái, hắn cảm giác Lâm Minh có lẽ không có bị trọng thương, hiện tại hắn rốt cục hiểu Lâm Minh đúng là không có bị thương gì cả, hắn ngủ say một năm là đang âm thầm tu luyện, nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi thần thương xuất thế.
Mộng Vũ đương nhiên là công pháp thần võ vô thượng của Thần Mộng Thiên Cung, mà Băng Mộng lại không nghĩ tới Phong Thần Đại Pháp lại ngạnh kháng với nó được.
Bởi vì Lâm Minh leo lên Phong Thần đài chỉ là phỏng chế phẩm mà Hạo Vũ Thiên Tôn chế tác, năm đó Hạo Vũ Thiên Tôn cũng chỉ đạt được mảnh vỡ của thượng cổ Phong Thần đài, cũng không có được truyền thừa nguyên vẹn của Phong Thần Thiên tôn.
Lâm Minh bò lên trên Phong Thần đài ba thập tam giai về sau, chỉ là đạt được một quả Phong Thần Thiên tôn linh hồn mảnh vỡ, trong đó Phong Thần **, cũng không hoàn chỉnh, chính thức nếu như là nguyên vẹn Phong Thần **, nó cấp bậc, đã vượt qua Thiên tôn công pháp giới hạn.
Băng Mộng nói xong câu đó thì yên lặng từ trong tu di giới lấy một đàn cổ màu xanh da trời ra.
Toàn thân đàn cổ óng ánh như ngọc, giống như thủy tinh tinh khiết chế thành, mười tám dây đàn tỏa ra hàn quang mạnh mẽ.
Trong đàn cổ này toát ra một loại khí thế thần bí khó tả, giống như trong đó có linh hồn nữ thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


