- Lâm thí chủ đúng là nhân kiệt, thủ đoạn chiến đấu như thế phách lực mười phần, đáng tiếc bần tăng không thể cho ngươi thành công.
Giọng của Hành Si kéo dài trầm ổn, nương theo theo phật âm mênh mông giống như ý chí phật tổ không thể làm trái.
Hai tay của hắn đặt ở trước ngực, tay niết hình bông sen, sau lưng xuất hiện khe hở kim sắc.
Từng đạo phạm âm, phật văn từ trong người của Hành Si hiện ra, không ngừng lưu chuyển trong luân hồi lĩnh vực..
- Luân Hồi Bàn, Tâm Bồ Đề.
Từ khi Hành Si nói ra mấy chữ này, trong mi tâm của hắn có một quang điểm màu vàng hiển hiện ra, sau đó trong quang điểm này có một quang điểm bay ra ngoài!
- Không được! Không được! Truyền thuyết tâm bồ đề là do anh linh của Phật tổ chuyển thế, vừa ra đời đã là Lạt Ma, chẳng trách gần đây trong Phổ Đà sơn không ít đệ tử thân truyền tham gia luận võ, chỉ sợ là vì cho Hành Si lịch lãm, tương lai trở thành đệ tam Thiên Tôn của Phổ Đà Sơn
- Thực không được, một người có phượng hoàng thể, một có được tâm bồ đề, một thánh nữ Thần Mộng Cung, ba người không xuất thân thế lực Thiên Tôn nhưng lại có thiên phú yêu nghiệt, sáu người này ai cũng có thể xưng bá đương thời, nhưng làmà bây giờ bọn họ tụ hợp lại nơi đây.
- Lâm Minh không có nửa điểm cơ hội, Hành Si thiên phú không kém hơn hắn bao nhiêu. Huống chi hắn khổ tu nhiều năm như vậy.
Cái gọi là anh linh Phật tổ chỉ là truyền thuyết truyền lưu trong phật môn, có người phỏng đoán, hắn có đại năng lực, thực lực siêu việt Thiên tôn đại năng, sau khi hắn tọa hóa thì di thể hóa thành nhiều hạt xá lợi những hạt xá lợi này gọi là tâm bô đề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


