Loại cảm giác này không khác gì Hành Si cả!
Mà Luân Hồi Bàn với tư cách võ học vô thượng của Phổ Đà sơn, là ngọc giản nguyên vẹn chính thức, đã ít càng thêm ít, đệ tử hạch tâm của bổn môn còn không đủ học, làm sao có thể đi truyền thụ cho bên ngoài?
Hơn nữa mặc dù là phật môn dùng nhân đạo làm giáo nghĩa, cũng tuyệt đối không làm chuyện ngu xuẩn đi công khai võ học của mình.
- Lâm Minh làm sao biết được võ học của phật môn!
- Nhìn con mắt Lâm Minh ta cảm giác mình như lâm vào trong sương mù vậy, không cẩn thận tâm thần sắc thất thủ.
Trong suy nghĩ của mọi người Lâm Minh chính là quái tài, dứt bỏ tu vị không nói ra, phương diện khác Lâm Minh không có sơ hở, hiện tại hắn còn biết rõ võ học vô thượng của phật môn thì người khác sống thế nào nữa?
Mà lúc này một lão đầu cảnh giới Thánh Chủ lắc đầu, nói:
- Không đúng... Đây không phải Luân Hồi Bàn, Luân Hồi Bàn được chư thiên vạn vật thừa nhận, có thể luân hồi Thiên Đạo, có khí thế không thể nghịch chuyển, Lâm Minh thi triển ra còn kém rất nhiều, hắn chỉ là tiểu luân hồi đạo mà thôi...
- Đúng vậy, Luân Hồi Bàn là võ học vô thượng, chính là bí thuật bất truyền của Phổ Đà sơn, chỉ có đệ tử hạch tâm và đệ tử thân truyền của Thiên tôn mới có thể học tập, Lâm Minh không có khả năng học được. Hắn thi triển ra chỉ là tiểu luân hồi đạo, tiểu luân hồi đạo rất phổ biến, rất nhiều phật môn đều có được, muốn học tập cũng không tính khó khăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


