Vù!
Lâm Minh từ trên trời hạ xuống, chính thức bước vào hẻm núi ác mộng.
Trong hẻm núi này, trừ ngẫy nhiên có vài cây nấm cao lớn như cây dù khổng lồ ra, không có bất kỳ thảm thực vật nào. Những cây nấm này phi thường tươi đẹp, hơn nữa tỏa ánh sáng mờ nhạt, vừa nhìn là biết có kịch độc.
Xuyên qua rừng nấm, đập vào mắt đều là nham thạch màu đen cứng rắn. Những nham thạch này đã rạn nứt, nhuộm máu loang lổ.
Ác mộng thú sau khi chết thi thể sẽ biến mất, cũng chỉ có số ít vết máu sẽ để lại. Những vết máu này kỳ thật cũng là năng lượng mộng cảnh ngưng tụ thành, chỉ là chưa kịp tiêu tan.
Theo Lâm Minh xâm nhập hẻm núi, chung quanh bắt đầu xuất hiện các loại dấu vết chém giết. Hơn nữa càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dày đặc.
Mảng lớn khe sâu, nham thạch vỡ nát, thân núi nứt toác, các loại Thánh khí gãy rời cắm ở trong khe hở, nhìn mà ghê người.
Nham thạch ở hẻm núi ác mộng này đều cứng rắn hơn sắt thép gấp trăm lần, cũng chỉ có như vậy có thể cam đoan chúng nó trong vụ nổ chân nguyên kịch liệt chỉ bị phá thành mảnh nhỏ, còn có thể miễn cưỡng duy trì hình thể. Nếu không chỉ sợ hẻm núi ác mộng này đều không tồn tại.
Gió trong hẻm núi giống như dao sắc, càng ngày càng mạnh, tùy ý thổi quần áo của Lâm Minh bay phấp phới.
Ánh sáng rất u ám, chỉ có ánh sao thưa thớt từ bầu trời hẹp hòi trên đỉnh đầu rọi xuống. Tuy nhiên đối với võ giả mà nói, ánh sáng như thế nào không quan trọng!
- Hả?
Ý niệm Lâm Minh thoáng động, đột nhiên cảm giác được vài luồng sát khí che giấu vô cùng tốt tập trung vào mình. Hắn mặt không đổi sắc chạm vào Tu Di Giới, ánh mắt và cảm giác xuyên qua bóng tối. Lại thấy ở cách xa 10 trượng trong nham thạch màu đen có bốn người nấp kín, chỉ chờ mình vừa đi qua liền phát động đánh bất ngờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


