- Cứ tiếp tục như vậy, có lẽ ta có thể ở Thần Mộng giới lợi dụng thời gian chín tháng này trực tiếp tu thành Thần Hải trung kỳ. Hơn nữa về mặt linh hồn và chiến linh đạt được ưu đãi càng lớn!
Ý thức được những điều này, Lâm Minh trong lòng vui vẻ. Với thực lực và tu vi của hắn hiện tại đi đối mặt truyền nhân Thiên Tôn, hắn quả thật không có tin tưởng gì. Một khi truyền nhân Thiên Tôn là tu vi Thần Hải hậu kỳ, như vậy hy vọng Lâm Minh có thể thắng càng xa vời.
Nhưng là, nếu như có thể tu đến Thần Hải trung kỳ, đó lại là một phần quang cảnh khác.
Tuy nhiên, muốn tu luyện là phải tích lũy năng lượng Thần Mộng. Lâm Minh phát hiện, mình sau khi đánh chết Chung Văn Thư một hơi hấp thu lượng lớn năng lượng Thần Mộng cũng không phải hoàn toàn có thể lợi dụng. Mà là chỉ có thể lợi dụng một bộ phận nhỏ trong đó, đại bộ phận đều tản mát.
- Không biết Thần Võ vô thượng đầy đủ của Thần Mộng Thiên Tôn đến tột cùng là cái gì. Nếu ta có thể học được, có Ma Phương phụ trợ, thực lực bản thân cùng với tốc độ tu luyện tất nhiên sẽ tăng vọt lên một tầng.
Lâm Minh lẩm bẩm tự nói. Đúng vào lúc này, hắn chú ý tới hai võ giả thấp bé theo dõi mình đang còn sống, hai người bọn họ may mắn tránh khỏi dư ba vụ nổ nhưng là sớm đã sợ vỡ mật. Đối với bọn họ mà nói, chạy trốn là chuyện không có khả năng. Thực lực chênh lệch lớn như vậy, với cảm giác của Lâm Minh bọn họ căn bản không có khả năng chạy thoát.
Về phần ở lại trong này, bọn họ lại càng một giây như một năm, sống không bằng chết.
- Lâm đại hiệp tha mạng, chúng ta có mắt không nhìn thấy Thái Sơn. Ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, liền coi chúng ta là cái rắm, tha chúng ta đi.
Lâm Minh lạnh giọng cười. Hai người này đối với hắn mà nói như là con rệp, bóp chết rất dễ dàng nhưng lại không có ý nghĩa gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)