- Làm sao? Hỏa huynh, xếp hạng của Lâm hiền điệt rốt cục có động tĩnh rồi hả?
Một lão già mặc áo dài màu xanh, để chòm râu thật dài, trên đầu mọc một đôi sừng rồng cười tủm tỉm nói. Hắn là trưởng lão đến từ Long tộc thượng cổ, Hỏa Liệt Thạch đặt cho hắn một cái ngoại hiệu, gọi là Tiếu Diện Long (Rồng mặt cười).
Hỏa Liệt Thạch hoàn toàn tắt lửa, mà Tiếu Diện Long này là cười vui vẻ nhất. Hiện tại hắn thò tới xem thành tích của Lâm Minh, tự nhiên có ý tứ chế nhạo.
Hắn cũng đoán được Lâm Minh là bởi vì nguyên nhân nào đó mà ngay từ đầu không ra tay, nhưng thành tích kém chính là kém. Hơn nữa, ngươi ngay từ đầu bị bỏ xa, về sau so với người khác sẽ luôn thiếu một chút. Nếu muốn đuổi theo sẽ phải trả giá cố gắng, xếp hạng tự nhiên sẽ thấp hơn chút, rất khó qua được Long Nhất của Long tộc thượng cổ bọn họ. (Sau khi Long Nhất chết, Long Nhị đứng kế trên Bảng Thần Mệnh tiến lên, tự động thay thế bổ sung thành Long Nhất).
Hiện tại thành tích của bốn tộc lấy Long Nhất là cao nhất, Xích Quang giới xếp hạng thứ 72. Nhan Nguyệt Nhi kế tiếp, Xích Quang giới xếp hạng 97.
Hỏa Liệt Thạch trực tiếp thu hồi ngọc giản Thần Mộng, không cho Tiếu Diện Long xem mà là hầm hừ nói:
- Thành tích của Lâm Minh chỉ là vừa mới khởi bước thôi, ngươi vội cái gì.
- Ha ha, không vội. Lúc này còn thời gian hơn nửa tháng, Lâm hiền điệt thật đúng là có thể Lã Vọng buông cần, thật sự là tâm tính tốt. Tuy nhiên, với thiên phú của Lâm hiền điệt, bất kể kém như thế nào vòng thứ nhất đều có thể thuận lợi thông qua. Chỉ là so với Long Nhất còn kém xa!
Tiếu Diện Long cười rất bỉ ổi. Lúc trước Hỏa Liệt Thạch nhưng thả ra lời nói Lâm Minh quét ngang Long Nhất như đùa, hiện tại hắn đương nhiên muốn trả lại. Hắn chậm rì rì từ trong Tu Di Giới lấy ra một khối ngọc giản Thần Mộng, phớt lờ ánh mắt âm trầm của Hỏa Liệt Thạch, bắt đầu tra thành tích của Lâm Minh…
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


