- Ngươi nói gì? Lâm Minh mua đi Đại Thiên Thế Giới Đan kia rốt cục dám từ trong mai rùa vươn đầu ra rồi?
Chung Văn Thư nghe được tin tức này, trên mặt lộ ra nụ cười khoái ý cợt nhả.
- Đúng vậy! Thiếu gia, hai người ta tìm tuy rằng thực lực không cao nhưng là theo dõi giám thị gì gì đó tuyệt đối đáng tin! Hiện tại con rùa nhỏ kia ngay ở trong rừng rậm ngoài thành săn giết ác mộng thú!
- Tốt! Làm không tồi!
Chung Văn Thư tâm tình rất sảng khoái:
- Cũng đúng. Đều đã hơn hai tháng rồi, con rùa nhỏ này rốt cục không nhịn được nữa. Lúc trước hắn không dám ra khỏi thành, hiện tại vòng đào thải thứ nhất sắp tới, hắn tiếp tục co đầu rụt cổ, chỉ có thể đối mặt đào thải!
- Nếu hắn đã ra rồi, chúng ta không đi mổ xẻ mai rùa của hắn thì thật xin lỗi hắn. Tuy rằng giết hắn không có giá trị công huân, nhưng là có thể khiến bản thiếu gia tâm tình càng sảng khoái!
Bởi vậy, hắn chỉ có thể giết ác mộng thú. Giết ác mộng thú bất kể giá trị công huân cao bao nhiêu đều không bị chiết khấu.
Nhưng như vậy thật sự quá buồn tẻ. Giết hơn hai tháng, Chung Văn Thư cảm giác trên đầu đều đã mọc mầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)