Nụ cười trên gương mặt An Tri Hạ hơi tắt, rõ ràng cô không cam lòng.
Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhớ tới một việc.
Đó là chuyện kiếp trước, khi cô theo An Mỹ Vân và mãi sau vài thập niên mới biết được.
Vợ chồng Cao Đại Tráng – người đã dám tráo con – không phải là hạng người đơn giản. Khoảng 20 năm trước, trong thời kỳ đấu tố địa chủ, Cao Đại Tráng đã tham gia và kiếm được không ít của cải nhưng những thứ đó hiện giờ không thể để lộ ra ngoài, tất cả đều được giấu kín.
Cao Đại Tráng rất giỏi trong việc che giấu. Mãi đến khi ông ta già đi mới đem những thứ đó chia cho ba anh em nhà họ Cao. Đó là vài thập niên sau khi những món đồ đó đã trở nên có giá trị, An Mỹ Vân lúc đó đã quá giàu có, chỉ cần vài món đồ cổ quý hiếm.
Nhưng An Tri Hạ không biết nơi những thứ đó được giấu bởi vì khi họ chia tài sản, căn nhà cũ kỹ của nhà họ Cao đã được xây dựng lại thành ngôi nhà ba tầng.
An Tri Hạ cau mày suy nghĩ kỹ càng. Liệu lúc này Cao Đại Tráng sẽ giấu những món đồ đó ở đâu?
Chắc chắn là không quá xa. Ông ta vừa tham lam vừa lo lắng, giấu quá xa thì ông ta cũng không yên tâm.
Thêm vào đó là những ký ức của kiếp trước khi chính anh tư đã lập mộ cho cô, chôn cất di vật của cô và đổi tên cô với mong ước rằng kiếp sau nếu có cơ hội, cô sẽ lại làm em gái của minhg và nhất định sẽ không để mất cô, sẽ bảo vệ và yêu thương cô thật nhiều.
Không khí bỗng trở nên trầm lắng, An Tri Ngang mải mê suy nghĩ cách trả thù nhà họ Cao.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu An Tri Hạ. Cô nhớ ra một ký ức quan trọng.
Đó là khoảng thời gian cô 15-16 tuổi, khi đang nấu ăn trong bếp, cô đã thấy một con chuột lớn bò vào cái lỗ trên tường phía sau bếp.
Lúc đó, cô đã dọn dẹp sạch sẽ xung quanh và muốn đốt lửa để xua chuột ra nhưng lại bị Cao Đại Tráng phát hiện.
Ông ta lúc ấy trông rất hoảng loạn, liên tục ngăn cản cô và còn dùng cành liễu đánh cô một trận rất thê thảm.
Đó là lần đầu tiên cô bị đánh nặng như vậy và hoàn toàn không hiểu lý do nên ký ức ấy in sâu trong trí nhớ của cô.
Từ đó, dù chuột có bò dưới chân cô, cô cũng không dám đuổi bắt chúng nữa.
Phía sau bếp là nơi quanh năm không được dọn dẹp. Đến cả dịp Tết cũng đầy củi khô chất đống, chắc chắn chẳng ai nghĩ đến việc tìm đồ vật ở đó.
Thảo nào Cao Đại Tráng có thể giấu những thứ đó suốt mấy chục năm mà không ai phát hiện.
“Anh à, em có cách khiến cả nhà họ Cao không thể ngóc đầu lên nổi...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tri Hạ gầy gò, vàng vọt nhưng đôi mắt của cô lại to và sáng rực. Đặc biệt là lúc này, trong mắt cô ánh lên những tia sáng như sao trời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


