Cao Đại Tráng chưa kịp phản ứng thì đã bị cái cuốc trong tay Chu Kiến Nghiệp đập thẳng vào đầu gối phát ra tiếng "phịch". Đám người đứng trên tường xem náo nhiệt cũng không khỏi rùng mình.
“Giết người! Cứu mạng!”
Lý Tú thấy cảnh tượng trước mắt hét còn to hơn cả lúc mình bị đánh.
An Tri Ngang và An Tri Hạ đi sau cùng. Trước khi rời đi, An Tri Ngang quay lại nói: “Nhà họ Cao các người đúng là giỏi tính toán. Để con gái cho nhà tôi nuôi 18 năm hưởng đủ ăn ngon mặc đẹp, trong khi em gái tôi lại phải chịu đủ mọi hành hạ. Hôm nay chúng tôi lấy đi mấy thứ này coi như là sự đền bù. Còn xa mới đủ nhưng hy vọng sau này các người tự lo liệu cho tốt. Dưới sự lãnh đạo vĩ đại thì làm người tốt đi, đừng làm loại súc sinh vô lương tâm.”
Những lời của An Tri Ngang như một sự cảnh cáo. Hắn cũng khéo léo tìm ra lý do hợp lý cho việc lấy đồ của nhà họ Cao khiến chẳng ai có thể phản bác.
Còn Cao Đại Tráng và Lý Tú bị đánh đến mức toàn thân đầy máu, không biết đã bị thương ở đâu, miệng hộc máu nhưng không nói nổi một lời.
Cho đến khi An Tri Ngang và An Tri Hạ rời đi, Cao Đại Tráng vẫn không có cơ hội để cãi lại mà kế hoạch để một người gánh tội thay của họ cũng không thành.
Phía trước, đám người đi lấy đồ lôi theo con heo, còn có người ôm gà vịt và lương thực. Dù rõ ràng là cướp đoạt nhưng khiến An Tri Hạ không nhịn được cười.
Cô không thấy điều gì là sai trái cả. Khi còn ở nhà họ Cao, họ không để cô ra ngoài nhưng công việc trong nhà thì cô phải làm hết từ nấu nướng, giặt giũ, đến cho gà, cho heo ăn. Nếu có chút sơ suất, cô sẽ bị đánh, bị mắng thậm tệ.
Thấy trên gương mặt An Tri Hạ cuối cùng cũng nở nụ cười, không còn vẻ lạnh lùng như lúc mới gặp, An Tri Ngang cũng bật cười theo: “Em gái, có vui không?”
“Đương nhiên là vui rồi. Anh, anh thật tốt.” An Tri Hạ gật đầu lia lịa, sau đó lại có chút lo lắng: “Nhưng mà chúng ta làm vậy thật sự sẽ không gặp rắc rối chứ?”
Thời kỳ này vẫn còn rất nhạy cảm. Chỉ cần một chút sơ suất có khả năng sẽ mang lại tai họa cho cả gia đình.
An Tri Ngang lại rất tự tin: “Yên tâm đi, anh làm việc sẽ không để người ta nắm thóp. Nhưng dù vừa rồi chúng ta đã cho vợ chồng nhà đó một trận mà không để họ có cơ hội giải thích. Nhưng về sau, không thể cứ thế mà không cho họ nói gì. Nếu đúng như chúng ta nghĩ, họ sẽ tìm cách đẩy một người ra để chịu tội thay, còn lại thì thoát thân.”
Mặc dù một người phạm tội có thể kéo cả nhà bị liên lụy nhưng chỉ cần những người khác trong gia đình quyết tâm cắt đứt quan hệ thì chính sách cũng không thể xử lý tất cả họ đến tận cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


