Khi phần đáy bánh chuyển sang màu vàng nâu giòn rụm, cô rưới thêm một lớp nước, đậy nắp lại rồi vặn lửa nhỏ để om tiếp.
Mỗi khi nấu ăn, Đường Kiều Kiều luôn tập trung hết sức. Dường như sự khéo léo trong từng động tác cứ thế ngấm vào món ăn.
Lúc này, Vệ Nhất Kỳ đã rửa xong gluten, nồi nước hầm xương ống heo cũng sôi sùng sục, hương thơm ngào ngạt lan khắp gian bếp.
Nguyên liệu nấu súp cay mỗi nơi mỗi khác, Đường Kiều Kiều chọn hoa vàng, mộc nhĩ, sợi rong biển, tàu hũ ky, đậu phộng rang và mì căn.
Đậu phộng lâu chín nên được cho vào nồi trước, kèm theo hành lá, gừng, nước tương, muối và một ít bột gia vị.
Đã gọi là súp cay thì tiêu không thể thiếu, lại còn phải rắc thật nhiều.
Vệ Nhất Kỳ hít sâu một hơi, nuốt nước bọt đánh ực: “Thơm quá đi mất.”
Cậu ngẩng đầu lên, “phụt” cười thành tiếng – không biết từ lúc nào Đường Kiều Kiều đã biến thành “mặt hoa”.
“Chị Kiều Kiều ơi, trên mặt chị dính bột kìa.”
“Hả, dính chỗ nào vậy?” Chết thật chết thật, Đường Kiều Kiều vội lấy khăn giấy lau nhưng càng lau càng không sạch.
Vệ Nhất Kỳ định đưa tay ra lau giúp, nhưng thấy không tiện nên đành lấy điện thoại, giơ lên trước mặt cô làm gương: “Thấy rõ chưa?”
Đường Kiều Kiều dí sát vào màn hình, cuối cùng cũng nhìn thấy chỗ bị dính bột. Lau sạch xong, cô mỉm cười ngọt ngào với cậu: “Cảm ơn nha.”
“Không… không có gì.” Mặt Vệ Nhất Kỳ bỗng đỏ ửng lên.
[Trời đất ơi ngọt xỉu luôn đó ó ó ó ó]
[Tưởng đâu Vệ Nhất Kỳ sẽ đưa tay lau giúp, ai ngờ đâu, cái chiêu "cún con" này đánh trúng tim thiếu nữ của tui rồi, ga-lăng gì đâu]
[Em trai còn nhỏ mà, hu hu hu, mẹ không cho yêu sớm đâu nha]
[Fan chị Kiều chắc chết quá, tui chỉ muốn ăn bánh bao chiên với súp cay Hồ nam thôi, nhìn ngon quá trời]
Một người đàn ông khác trong biệt thự lướt lướt xem bình luận trong phòng livestream, ánh mắt dừng lại ở gương mặt Đường Kiều Kiều đang rạng rỡ nhìn Vệ Nhất Kỳ, trong đầu lại nghĩ đến tin đồn mập mờ giữa cô và Thẩm Lương.
Ánh mắt trở nên mỉa mai, đúng là bản tính khó dời, trước mặt anh thì chỉ giả vờ mà thôi.
Anh bất ngờ tắt livestream, ném điện thoại sang một bên.
Bánh bao chiên đã xong.
Đường Kiều Kiều mở nắp nồi, hơi nước bốc lên ngùn ngụt. Những chiếc bánh bao chiên xếp hàng ngay ngắn, trắng mịn, căng phồng, không cái nào bị xẹp.
Trên lớp vỏ rắc mè đen và hành lá xanh, hơi nước nghi ngút mang theo mùi thịt, mùi cháy xém và hương mè, xộc thẳng vào mũi khiến bụng cứ réo lên vì đói.
Anh quay phim lia máy quay 360 độ quanh mẻ bánh bao, vừa quay vừa nuốt nước bọt “ực” một cái.
Vệ Nhất Kỳ thì đã chuẩn bị sẵn đũa và hộp cơm, mắt sáng rực.
Đường Kiều Kiều bật cười: “Rồi rồi, cho cậu trước.” Cô nhanh tay gắp cho Vệ Nhất Kỳ bốn cái bánh bao, thêm một bát súp cay đầy ụ.
Cả anh quay phim cũng không ngoại lệ.
Không gian chỗ Đường Kiều Kiều quá nhỏ, ngoài máy quay cố định trong bếp thì chỉ có một người quay phim đi theo ghi hình, những người khác bao gồm cả đạo diễn đều điều khiển từ xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


